Nhìn thấy trong tay có màu đỏ sẫm, đầu óc tôi quay cuồng, một lúc lâu sau mới lấy lại được bình tĩnh.
Tại sao nước mắt của tôi lại là máu?
- Anh, mắt của anh làm sao vậy? Tại sao lại như vậy?
A Tuyết hoảng sợ nhìn tôi nói.
- Không sao, anh không sao đâu.
Tôi cố gắng lau đi những vệt máu, sau đó đi ngang qua người A Tuyết, chạy thẳng vào toa lét và bật đèn lên, nhìn thẳng vào gương.
Nhìn thấy gương mặt mình trong gương, trái tim tôi như vỡ vụn ra.
Máu chảy từ khóe mắt xuống hai má, xuống cằm, chậm rãi ngưng tụ lại và rơi xuống thành giọt.
Tuy nhiên đôi mắt của tôi thoạt nhìn qua không có gì khác thường cả.
Tại sao lại như vậy?
Tôi mơ hồ không hiểu gì cả, gặp chuyện vừa rồi tôi nghĩ chắc chắn là mắt tôi không phải bị thương hoặc bị mắc bệnh gì đó, điều duy nhất tôi nghĩ đến là "Câu hồn thuật" của Hồ Tiên. Chính "Câu hồn thuật" đã khiến mắt tôi chảy ra huyết lệ. Chuyện này là sao?
Tôi vặn vòi nước nóng, ngẩng mặt lên lấy nước vỗ vỗ vào, rửa sạch huyết lệ trên mặt, đến lúc đảm bảo là huyết lệ không còn chảy nữa thì mới thở nhẹ ra.
Cũng may là bị chảy huyết lệ nhưng thị lực của tôi không bị ảnh hưởng gì cả.
Tôi thở ra nhẹ nhàng, lau khô mặt, bước ra khỏi toa lét.
- Anh bị sao vậy?
A Tuyết hoảng sợ đứng ngoài cửa đợi tôi, vẻ mặt đầy lo lắng.
- Không có việc gì đâu, hình như ở mí mắt của anh bị xước, không cần phải lo lắng. Không phải là bây giờ anh rất ổn sao?
Tôi gượng cười, xoa đầu và an ủi A Tuyết.
Nhưng A Tuyết vẫn lo lắng, ngẩng đầu lên nhìn tôi:
- Nhưng mắt của anh không bị thương............. có phải anh bị bệnh gì không? Hay là anh đến bác sĩ khám thử đi.
Nghe A Tuyết nói tôi rất cảm động.
Tôi dụi mắt, thuận miệng nói:
- Được rồi, anh sẽ đến bác sĩ khoa Mắt để kiểm tra, có thể là do bị lây một loại bệnh về mắt nào đó thôi, chắc cũng không nặng lắm đâu.
Thật ra là tôi muốn đến gặp Hồ Tiên, đã một thời gian rồi tôi chưa nhìn thấy cô, mặc dù trong lòng còn rất ít khúc mắc nhưng nói tóm lại là tôi muốn đi. Mọi chuyện đã tạm thời lắng xuống, hơn nữa bây giờ mắt tôi lại đột nhiên đổ máu cũng rất kì lạ, tôi đến đáy giếng gặp cô là thỏa đáng nhất.
Nghe thấy tôi đi đến gặp bác sĩ thì A Tuyết vuốt ngực, thở ra nhẹ nhõm. Tôi dọn dẹp nhà một lát rồi mới đi ra khỏi cửa.
- Anh đi đây, lúc về sẽ mua đồ ăn trưa cho em.
Tôi vẫy tay chào A Tuyết, tôi định đi ra cửa nhưng khi tôi vừa xoay quả đấm cửa thì giật mình.
Ở ngoài cửa là hai người mặc cảnh phục màu đen, đội nón cảnh phục màu đen.
Cảnh phục màu đen là...... cảnh sát.
Nhìn thấy hai cảnh sát mặc cảnh phục đen thì trong lòng tôi bất giác run sợ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!