Người bình thường chắc chắn không thể có được khả năng ấy, cho dù là học nhanh như gió, có trí nhớ siêu việt của một thần đồng thì cũng không thể nào đọc lướt qua mà nhớ rõ như vậy được.
Xem ra trí nhớ của tôi thực sự được nâng cao rồi, phát hiện kinh người này cuối cùng cũng làm cho tôi tạm thời quên đi mùi máu tanh của ngày hôm nay, tôi bước xuống giường và tìm số sách mua ở hiệu sách hoặc mượn ở thư viện mà mình chưa đọc hết và bắt đầu đọc.
"Văn học đương đại 100 năm", Quốc học thập ngũ giảng", "Trung Quốc thanh niên trí thức sử", "Đoạn liệt đích thế kỷ", "Ni các mã khả luân lí học",......
Đây là một trong những cuốn sách khó hiểu, dài dòng rắc rối, tuy nhiên tôi chỉ lật và đọc lướt qua là có thể thuộc lòng..... về cơ bản thì không quên một chữ nào cả.
Mãi cho đến khi gà gáy sáng, mặt trời mọc lên từ phía đông thì tôi mới thấy đầu óc mình không còn tỉnh táo, mệt mỏi đến nỗi hai mí mắt không mở lên, tôi nằm xuống giường và ngủ. Tôi không thể nhớ được là mình đã ngủ trong bao lâu vì lúc ấy tôi ngủ như chết.
- Anh, dậy đi.
Có tiếng A Tuyết đập cửa, tôi giật mình thức giấc, tỉnh dậy thì tôi thấy cả người mình mồ hôi nhễ nhại, trên đầu giường và dưới mặt đất đều là sách.
Tôi lau mồ hôi, hình ảnh Trương Nhạc chết thảm ngày hôm qua lại hiện lên trong đầu tôi, tiếp theo là số chữ trong mấy cuốn sách kia lần lượt nhảy múa trong đầu tôi, không hề quên bất cứ một chữ nào.
- À, anh hơi mệt nên cho anh ngủ thêm một chút nữa nha.
Tôi nói và nhìn đồng hồ đã là 9h rưỡi, đúng là nên rời khỏi giường nhưng cả ngày hôm qua và đêm hôm qua tôi đã mất sức quá nhiều nên cần ngủ thêm một chút.
Ngay khi tôi vừa trả lời thì A Tuyết hét to lên, đột nhiên tôi nghe thấy bên ngoài có tiếng đập cửa dồn dập, sau đó là giọng một người đàn ông truyền đến.
- Có ai ở nhà không?
Nghe tiếng đập cửa tôi bị chột dạ, cổ họng lạnh ngắt.
Tôi biết, lúc này mà có người tìm được nhà tôi thì không có ai khác ngoài cảnh sát.
Nghe tiếng đập cửa tôi liền tỉnh ngủ và lấy quần áo mặc vào, sau đó mở cửa chạy vội ra phòng khách.
Tuy nhiên tôi đã chậm hơn hơn....... A Tuyết đã mở cửa phòng khách.
Cửa phòng mở ra, tay tôi nắm chặt, tập trung tinh thần, mọi sức lực đổ dồn về đôi mắt, tôi chuẩn bị tâm lý tốt nhất để thực hiện "Câu hồn thuật".
- Đây có phải là nhà của Vương Vũ Yên không? Có chuyển phát nhanh của cô ấy.
Điều làm cho tôi kinh ngạc đó là người gõ cửa không phải là cảnh sát như tôi nghĩ, cũng không phải là người của Trương Quốc Hoa đến để trả thù mà là một người mặc đồ của nhân viên chuyển phát nhanh.
Tuy nhiên, những lời nói của nhân viên chuyển phát nhanh kia lại làm tôi thấy khó hiểu.
Chuyển phát nhanh của Yên Yên sao?
Tại sao...... lúc này lại có chuyển phát nhanh của Yên Yên? Nhà tôi không có máy tính, Yên Yên cũng không thể mua sắm trực tuyến được. Rốt cuộc chuyện này là sao?
- Chuyển phát nhanh của chị tôi sao? À, chờ một chút để tôi xem thử, đúng rồi, đúng là tên của chị tôi...... rất xin lỗi nhưng chị tôi vừa mất..... tôi sẽ ký nhận giúp chị tôi.
- Không cần ký thay, chuyển phát nhanh này vốn dĩ là của cô ấy gửi đi, nhưng thứ này có vấn đề, tên người và số điện thoại ghi trên bưu phẩm đều không có thật, chúng tôi tìm không thấy nên mang trả lại.
Nhân viên chuyển phát nhanh nói.
- Có vấn đề à?
- Đúng, chuyển phát nhanh không phải là chuyện đùa vậy nên mong cô ấy lần sau đừng đùa như vậy nữa, công việc tìm kiếm địa chỉ của chúng tôi cũng không phải dễ dàng gì đâu.
Nói xong nhân viên chuyển phát nhanh xoay người đi khỏi.
Còn lại A Tuyết đứng ở cửa, ngơ ngác nhìn bưu phẩm trong tay.
- A Tuyết, là chuyển phát nhanh à?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!