Chương 35: Lót Đường​

Sau khi nghe mệnh lệnh của tôi thì mắt Kim Na từ trạng thái đờ đẫn đã trở lại lanh lợi như bình thường.

Tôi nói cho cô ấy một loạt lí do để trả lời với cảnh sát.

Nghe giọng nói nhẹ nhàng của Kim Na khiến tôi cảm thấy áy náy.... Nếu có thể tôi thật sự không muốn liên lụy đến Kim Na.

Nhưng lúc này tôi không còn lựa chọn nào khác, Kim Na là bạn học của tôi, cũng đã từng giúp tôi nên nếu làm chứng thì cô ấy là người thích hợp nhất.

- Tôi đi trước đây, nếu cảnh sát tìm cậu thì cậu nhất định phải nói là cả buổi chiều đi cùng tôi và không làm việc gì khác, biết chưa?

- Biết rồi.

Kim Na nở một nụ cười tỏa nắng, sau đó lắc lắc cái túi ni lông trong tay, nhìn cô không khác gì một công chúa.

Nhìn thấy bóng Kim Na đi xa rồi tôi mới chậm rãi bước đi, lau mồ hôi lạnh toát ra.

Cứ như vậy thì đường lui của tôi đã được lót đường rất tốt.

Trong lúc mua thức ăn tôi đã nhớ lại và chắc ăn là không để lại chứng cứ gì ở Ngân Nhạc cả.

Khi cảnh sát muốn bắt người thì cần dấu vân tay, vết máu, vật chứng và nhân chứng xác thực. Về vân tay thì trong suốt quá trình hạ thủ tôi không hề nhúng tay vào nên không thể để lại dấu vân tay được. Còn về máu thì cả ngày hôm nay tôi không bị thương nên sẽ không có chuyện để lại vết máu. Về phần giám sát của camera thì tôi đã ra tay trước, sai người phục vụ lấy kẹo cao su dán nó lại, một lúc sau lại còn cúp điện nên chắc chắn không có chứng cứ xác nhận là tôi đã ở KTV.

Huống hồ khi chạy trốn tôi vẫn còn mặc đồ của người phục vụ, thậm chí còn che cả mặt nên không một ai có thể nhận ra tôi được. Về nhân chứng thì đã có Kim Na. Về mọi phương diện mà nói thì hành động lần này của tôi thật sự là hoàn mỹ.

Hoàn hảo đến mức không hề có một chút sứt mẻ nào.

- Ông chủ, bán cho tôi một cân đậu hủ chiên.

Sau khi chắc chắn được những việc mình làm hôm nay không để lại dấu vết gì thì tôi mới yên tâm mua thức ăn về nấu cơm chiều.

Lúc về đến nhà thì trời đã tối, vì phải giải quyết việc kia nên tôi về nhà trễ.

- Anh, anh về rồi, sao anh về muộn vậy?

Tôi đang lấy chìa khóa để mở cửa thì A Tuyết chạy từ trong nhà ra, lo lắng hỏi.

- Không phải là anh đã về rồi sao?

Nhìn thấy A Tuyết chạy ra, tôi cười ha ha và lắc lắc bịch đồ ăn trong tay.

- Anh, cả buổi chiều anh đi đâu vay? Em cứ sợ..... sợ bọn họ làm gì anh.....

Nói tới đây mắt A Tuyết lại đỏ hoe lên.

- Không có đâu, em đừng suy nghĩ nhiều.

Tôi cười và để bịch đồ ăn xuống, xoa đầu A Tuyết, nói:

- Hôm nay anh gặp bạn học cùng lớp nên đi dạo cùng cô ấy một chút...... không ngờ là lại về tối thế này, xin lỗi A Tuyết nha.

Tôi cười gượng với A Tuyết.

- Đúng rồi, mẹ sao rồi?

Tôi nhanh chóng nói sang chuyện khác.

- Mẹ vẫn còn ngủ.

A Tuyết nhăn mặt, ra vẻ khổ sở.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!