Bước ra khỏi Ngân Nhạc, ở bên ngoài có rất nhiều người vây xung quanh, những người ấy đều nhìn thấy Mã Sở và Lí Vân đến đây, tôi thấy trong đám người ấy có Trương Quốc Hoa, lão đang vẫy hai tay và la hét như một kẻ điên.
- Tôi giết người, tôi giết người, những người bên trong đều là do tôi giết.
Nhìn thấy Trương Quốc Hoa điên loạn giữa đám người, tôi đội cái mũ trùm và đeo kính đen đã chuẩn bị từ trước lên, sau đó giả vờ hoảng hốt la to lên:
- Có người bị giết, có người bị giết, mau bắt lấy ông ta.
Tôi vừa la hét vừa giả vờ điên loạn cúi đầu chạy ra khỏi đám người, chạy về phía ngã tư đường.
Nhìn thấy tôi đột nhiên chạy từ Ngân Nhạc ra và hoảng loạn bỏ chạy khiến những người xung quanh xôn xao bàn tán.
- Giết người......?
- Người phục vụ kia nói có người bị giết.
- Người phục vụ bỏ chạy kìa.
Phía sau truyền đến những tiếng kêu gào, tôi quay đầu lại nhìn, nhìn thấy có người đuổi theo tôi tiếp tục chạy như điên.
Những người chạy trốn khỏi hiện trường có người tử vong thường là những người bị tình nghi nhiều nhất, tôi cũng đã sớm đoán được việc mình chạy trốn sẽ bị nhiều người nhìn thấy, nhưng trong đầu tôi có rất nhiều cách để có thể trốn thoát.
Tôi mặc trang phục của phục vụ là vì muốn mọi người hiểu nhầm, ít ra họ cũng sẽ nghĩ tôi là phục vụ trong KTV, cho dù có điều tra thì trách nhiệm cũng không đến lượt tôi gánh.
Đây cũng chính là lý do mà tôi mặc quần áo phục vụ.
Tôi chạy như điên, khi chạy đến một con phố tôi thấy một chiếc BMW chạy từ từ lại, sau đó đậu phía trước một cửa hàng.
Tôi không nói lời nào liền chạy lên trước, trong nháy mắt lúc chủ xe vừa mở cửa bước xuống thì tôi tháo kính đen ra, nhìn vào mặt người đó và nói:
- Đưa tôi đến Đông Kiều, nhanh.
Hiện tại tôi chỉ dùng "Câu hồn thuật" với Trương Quốc Hoa nên vẫn có thể khống chế được hai người nữa, tôi phải sử dụng hai cơ hội này để chạy trốn.
Chủ xe nghe được mệnh lệnh của tôi liền quay trở lại xe, tôi cũng mở cửa xe và chui vào trong xe.
Chủ xe không nói tiếng nào liền khởi động xe và chở tôi chạy trốn, những người đuổi theo tôi đương nhiên là bị bỏ rơi lại phía sau.
Có điều đến Đông Kiều cũng chỉ là tôi thuận miệng nói ra thôi chứ đó không phải là nơi tôi thật sự muốn đến, tôi chỉ muốn rời khỏi hiện trường càng xa càng tốt mà thôi.
Tôi giết người.....
Nếu xuất hiện sơ sẩy gì tôi sẽ bị bắt và không thể nào chạy trốn được.
Đông Kiều là nơi hiện lên đầu tiên trong đầu nên tôi thuận miệng nói ra.
Tôi thay bộ quần áo phục vụ ra và mặc lại bộ quần áo cũ của mình.
Chủ xe đưa tôi qua hai khu phố, lúc này tôi kêu chủ xe ngừng xe và nhanh chóng mở cửa xe chạy ra ngoài. Sau khi chạy được một đoạn thì lại chặn một xe khác, khống chế và bắt chủ xe đưa tôi chạy trốn.
- Đến khu Tân Hồ.
Tôi thay đổi đến sáu chiếc xe, tôi làm như vậy là nhằm đánh lạc hướng cảnh sát, cho dù là cảnh sát hay một người nào khác nhìn thấy và muốn đuổi bắt tôi thì khi tôi thay đổi nhiều xe như vậy họ cũng sẽ không có cách nào đuổi kịp tôi.
Lúc tôi ra tay giết người không hề có chút sợ hãi nào, chỉ có sự tức giận cùng sát khí, tuy nhiên trước giờ tôi chưa từng giết người, hơn nữa vì muốn chạy trốn, né tránh trách nhiệm mà lúc này tôi cảm thấy vô cùng tội lỗi, bứt rứt, áy náy trong người. Cảm giác này khiến thần kinh của tôi căng ra, thậm chí làm tôi khó thở.
Tôi ngồi trong xe và đi loanh quanh một vòng thành phố, khoảng một giờ sau xác định được là không có ai biết được hành tung của mình nên mới kêu chủ xe của chiếc xe dừng ở gần một khu chợ.
Lựa chọn chợ là vì lúc này đang là giờ cao điểm nên có rất nhiều người qua lại, ít ra thì tôi cũng tìm được một chút cảm giác an toàn ở đây, hơn nữa tôi cũng muốn thực hiện lời hứa là mua đồ ăn về cho A Tuyết nên đến chợ là lựa chọn tốt nhất của tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!