Chương 33: Phong Ma​

Đây là thắng lợi cuối cùng của tôi.

- Cầm một khẩu súng trong tay ông đi và nói bọn họ là do ông giết, nơi này là do ông đốt, mọi chuyện hôm nay là do một mình ông gây ra, không liên quan gì đến tôi hết.

Sau khi tôi sử dụng "Câu hồn thuật" với Trương Quốc Hoa thì biểu hiện của lão cũng không khác gì so với những người trước đó.

- Biết rồi, tôi sẽ đi tự thú.

Trương Quốc Hoa gật đầu, sau đó xoay người đi ra khỏi ghế lô, khuôn mặt không có bất cứ biểu hiện gì khác, vui cũng không, buồn cũng không.

Lúc Trương Quốc Hoa buông một cái súng xuống thì lão ta đã là một cái xác không hồn rồi.

Đây là một bước quan trọng trong kế hoạch của tôi.

Ngay từ đầu tôi đã không có ý định bắt Trương Quốc Hoa tự sát mà phải đưa lưng ra gánh tội và cuối cùng là chịu án tử hình.

Đây chính là điểm mấu chốt trong toàn bộ kế hoạch của tôi.

Nhìn thấy bóng của Trương Quốc Hoa dần đi xa, tôi chậm rãi thở ra.

Cuối cùng cũng thành công, mồ hôi toát ra lạnh ngắt, khóe mắt hơi ướt, cố gắng rất nhiều, thất bại rất nhiều, nhịn nhục rất nhiều, phẫn nộ rất nhiều, cuối cùng thời khắc này đã đến, mọi thứ đã được giải quyết xong.

Ngay lúc ấy tôi muốn phá lên cười thật to, đến tôi còn tự hoài nghi bản thân mình là có bị điên hay không nữa.

Bỗng nhiên một cảm giác xấu hổ dâng lên, đáng lẽ như vậy tôi phải sung sướng mới đúng chứ..... vậy mà lại thấy buồn là sao?

Từ đầu đến cuối tôi đều không nhúng tay vào, càng không có dấu vân tay để cảnh sát điều tra xác minh, những tên tội phạm để lại dấu vân tay trên phim truyền hình đúng là những tên ngu xuẩn.

Tôi đi theo sau Trương Quốc Hoa đến đại sảnh của KTV, ở mỗi góc của đại sảnh tôi đều đã đổ đầy rượu ra sàn, giờ phút này đứng ở đây, tôi quay đầu nhìn đại sảnh âm u, bẩn thỉu này thì trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.

- Yên Yên, anh đã báo thù cho em rồi.

Tôi nói thầm và chậm rãi ngồi xuống, lấy tấm thảm dính đầy rượu lên châm lửa đốt, trong phút chốc ngọn lửa cháy lan ra và cả đại sảnh chìm ngập trong biển lửa.

Tôi nheo mắt lại nhìn ngọn lửa sáng rực, sau đó hít một hơi và toan chạy đi.

Tuy nhiên, ngay lúc tôi định bỏ đi thì nghe thấy phía sau ghế lô một tiếng va đập lớn.

Nghe tiếng động tôi chột dạ và nhớ ra là Ngô Hàm bị tôi trói chặt ở ghế lô số một vẫn chưa chết.

Giữ lại Ngô Hàm là để phòng ngừa Mã Sở và Lí Vân làm những điều ngoài ý muốn của tôi, vậy mà vừa rồi tôi lại quên mất việc xử lí hắn.

Nghĩ đến đây tôi toát hết mồ hôi và xoay người chạy vào ghế lô số một.

Thấy tôi mở cửa Ngô Hàm hoảng sợ lui về phía sau, tôi cúi xuống nhìn thì thấy dây thừng trên người hắn đã bị mở mất hai dây.

Được lắm tiểu tử, thiếu chút nữa thì đã bỏ quên mất mày.

Tôi hít một hơi và từ từ đi về phía hắn.

Thấy vậy Ngô Hàm trợn mắt lên, hoảng sợ, cơ miệng giật liên tục, khóe mắt ướt nhòe, dường như hắn có điều muốn nói.

Nhìn vẻ mặt của Ngô Hàm, tôi nhíu mày, khom lưng xuống gỡ miếng băng keo dán trên miệng hắn ra.

- Mày còn điều gì muốn nói hả?

Tôi nhìn Ngô Hàm và hỏi.

- Đừng giết tôi, Vương Nhất Sinh, đừng giết tôi mà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!