- Trương Quốc Hoa, ông có muốn biết con trai của ông đang ở đâu không?
Tôi nhìn Trương Quốc Hoa và lạnh lùng hỏi.
Về phần hai tên vệ sĩ mà Trương Quốc Hoa mang đến thì tôi không thèm để mắt tới.
Nghe tôi hỏi thì nét mặt già nua của Trương Quốc Hoa trở nên cứng đơ, lão tới đây là để tìm con mình, tuy rằng nhìn thấy Mã Sở và Lí Vân tự sát nhưng khi nói đến con trai mình thì đôi mắt của lão lộ ra vài phần cảnh giác.
- Con tao đâu rồi?
Trương Quốc Hoa nheo mắt lại, nhìn tôi bằng đôi mắt sắc bén thông qua cái kính có gọng bằng vàng.
- Kết cục cũng không khác hai tên nhóc vừa rồi là mấy đâu.
Tôi thản nhiên nói.
- Ông có muốn xem bộ dạng của nó lúc này như thế nào không?
Nghe tôi nói như vậy nét mặt già nua của Trương Quốc Hoa liền trở nên kinh hãi, ánh mắt thay đổi liên tục, ngay cả tôi cũng phải khâm phục lão vì vẫn có thể giữ được sắc mặt bình tĩnh khi mà có quá nhiều chuyện xảy ra trong một thời gian ngắn như vậy.
Nghe tôi nói, Trương Quốc Hoa liền nổi giận, cả người run lên.
- Đưa con tao đến đây!
- Vậy ông lại đây mà nhận con này.
Cười cười khẩy và xoay người chạy vào đại sảnh lầu hai của KTV, nhìn thấy tôi chạy Trương Quốc Hoa cũng đuổi theo.
- Bắt lấy nó, không cho nó chạy, tao muốn bắt con chó này lại.
Trương Quốc Hoa sai hai tên vệ sĩ đuổi theo còn lão chạy phía sau.
Thấy hai tên vệ sĩ đuổi theo tôi liền mỉm cười.
Bởi vì đây chính là kết quả mà tôi mong muốn.
Tôi chạy trốn để dụ dỗ hai tên vệ sĩ đuổi theo, chạy đến ghế lô số ba và kéo cửa ra, một ngọn lửa dữ dội ngay lập tức ập vào người hai tên vệ sĩ.
Nhìn thấy tôi đứng sau ngọn lửa trong ghế lô thì cả hai tên vệ sĩ đứng ngẩn người ra.
Không có kính đen.... tôi nhận thấy hai tên vệ sĩ không mang kính đen nên tôi nhân cơ hội này đưa ra mệnh lệnh cuối cùng dành cho hai tên đó.
- Chết.
Không dùng từ ngữ hoa mỹ, đơn giản chỉ một chữ chết.
Những vệ sĩ chuyên nghiệp thường mang theo một khẩu súng lục hoặc vũ khí để cưỡng chế người khác như dao, với một nhân vật đặc biệt như Trương Quốc Hoa thì những vệ sĩ đi theo chắc chắn là không đơn giản.
- Rõ.
Nghe mệnh lệnh của tôi thì hai tên vệ sĩ trong nháy mắt đã trả lời, sau đó lấy trong túi áo khoác ra hai khẩu súng lục 64 mà cảnh sát hay sử dụng.
Quả nhiên là có súng.
Vẻ mặt của hai tên vệ sĩ dại đi nhưng tay vẫn nhanh nhẹn cầm lấy khẩu súng, lên đạn và đưa họng súng đen ngòm lên thái dương mình.
- Này, đừng.
Nhìn thấy hai tên vệ sĩ tự đưa súng lên đầu thì Trương Quốc Hoa gào lên nhưng tất cả đã quá muộn, hai tên đó đã bóp cò.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!