Chương 30: Trái Tim Của Mày Màu Gì?​

- Thả mày, cũng được.

Tôi nhẹ nhàng khom lưng xuống nói với Trương Nhạc:

- Tao ày một sự lựa chọn, hoặc là kêu bố mày đến đây chết thay ày, hai là mày phải chết ngay tại đây.

Nói xong tôi đưa tay ra túm lấy tóc của Trương Nhạc và mỉm cười, nhưng với tôi mà nói thì đây chính là nụ cười uy hiếp.

Lúc kẻ thù của bạn đang bị nguy hiểm mà bạn lại thoải mái tươi cười, vui vẻ thì đó chính là một đòn tâm lý khá hiệu quả.

- Đặt dao lên cổ nó.

Tôi vừa dứt lời thì Lí Vân cầm con dao đến đặt lên cổ Trương Nhạc, chỉ cần cứa nhẹ thôi thì máu của Trương Nhạc sẽ văng tung tóe khắp nơi.

- Tao đếm tới ba, mày gọi cho bố mày kêu ông ta mau đến KTV này, mày đã hiếp dâm một nữ sinh, cầu xin ông ta đến cứu mày. Nếu không gọi thì khi tao đếm đến ba cổ họng mày sẽ đứt lìa đấy, tao không muốn nhiều lời với mày đâu.

Nói xong tôi liền lấy cái điện thoại Samsung trong người Trương Nhạc ra, ném trước mặt hắn, không đợi hắn kịp phản ứng tôi liền giơ ra một ngón tay.

- Một.

- Vương Nhất Sinh, tôi xin anh.

Nhìn thấy tôi giơ lên một ngón tay thì Trương Nhạc run rẩy cầu xin tôi.

- Hai.

Không đợi Trương Nhạc nói xong tôi liền đưa ngón thứ hai lên.

- Vương Nhất Sinh, đợi chút, chúng ta có thể thương lượng được không? Tôi nói nghiêm túc đấy, tôi sẽ không nhớ gì về chuyện ngày hôm nay đâu..... anh là người bạn tốt nhất của tôi.

- Ba, ra tay đi.

Tôi đưa thêm một ngón tay lên, nghe được lệnh của tôi thì ánh mắt Lí Vân bỗng nhiên tràn ngập sát khí.

- Tôi gọi, tôi gọi.

Tôi vừa mới dứt lời thì Trương Nhạc liền la lớn lên, sau đó liều mạng bổ nhào về phía trước cầm lấy cái điện thoại trên mặt đất.

- Tôi gọi, tôi gọi là được phải không?

Trương Nhạc run rẩy vừa nói vừa khóc.

Nói xong Trương Nhạc cầm lấy điện thoại và bắt đầu tìm kiếm trong danh bạ tên của bố hắn.

Không bao lâu sau đã kết nối được với bố hắn.

- Bố, con đang ở Ngân Nhạc, con....... lại gây ra chuyện nữa rồi, lại có một nữ sinh bị tụi con hại chết, bố nhanh đến Ngân Nhạc đi, cứu tụi con ra ngoài với, có người đang muốn giết con.... bố ơi, con xin lỗi bố.....

Trương Nhạc khóc nức nở và nói rất nhiều.

Tuy nhiên không để hắn không kịp nói thêm lời nào nữa tôi đã bước đến giật lấy điện thoại và tắt đi.

- Đủ rồi.

Tôi nói.

Trương Nhạc ngẩng đầu nhìn tôi khó hiểu.

- Tao chỉ muốn xem thử mày có còn sót lại chút lương tâm nào hay không thôi, nhưng xem ra mày vì ham sống mà đến người thân của mình cũng có thể bán đứng được, mày không cần phải sống thêm nữa đâu. Trương Quốc Hoa sinh ra loại con hèn nhát như mày thì để mày sống cũng vô ích thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!