Chương 29: Bàn Tay Dính Máu​

- Lí Vân, Mã Sở, bọn mày muốn làm gì?

Không kịp phòng bị và bất ngờ bị ấn ngã xuống đất nên Trương Nhạc nhất thời chửi mắng.

- Tụi mày thông đồng với nó để đối phó tao à?

Nói xong Trương Nhạc cố gắng đứng lên và đẩy hai tay của Lí Vân, Mã Sở ra.

- Không được để nó đứng dậy.

Nghe được mệnh lệnh của tôi thì Lí Vân cùng Mã Sở nhất thời lấy con dao gọt hoa quả trong túi áo khoác và đâm vào đùi của Trương Nhạc.

- Á.........

Đột nhiên bị đâm vào hai bên đùi nên Trương Nhạc kêu lên thảm thiết, toàn thân run rẩy không thể nào đứng lên được.

- Lí Vân, Mã Sở, tụi mày điên rồi. Tại sao bọn mày đâm tao? Chúng ta là bạn tốt mà, bọn mày muốn phản tao sao?

Miệng kêu la thảm thiết, Trương Nhạc lúc này giống như một con chó điên bò dưới mặt đất, hắn trợn mắt lên nhìn tôi và đe dọa.

- Vương Nhất Sinh, mày, mày dám làm như vậy à, muốn tao chết cũng không dễ đâu.

Nói xong hắn lao tới tôi như mãnh thú, muốn liều mạng với tôi.

Tuy nhiên Trương Nhạc chưa kịp nhào vào tôi thì hai chân hắn đã bị Lí Vân và Mã Sở giữ chặt, chúng như hai con rối kéo chân Trương Nhạc đi, sau đó thì nhắm ngay mắt cá chân Trương Nhạc mà đâm xuống.

Trương Nhạc đau đớn, la thất thanh, nghe tiếng la ấy mà tôi cũng thấy run sợ, màng nhĩ rung lên.

- Đừng đâm nữa, Lí Vân, Mã Sở, là tao đây mà, tụi mày không có mắt sao? Tao là Trương Nhạc đây, tụi mày bị gì vậy? Đừng đâm nữa.....á......

Mặc dù trong đại sảnh thiếu ánh sáng, tôi không thể nhìn rõ được Trương Nhạc bị chảy máu nhiều hay ít nhưng tôi biết vết thương của hắn không hề nhẹ vì Mã Sở và Lí Vân đâm vào chân hắn một cách điên cuồng, Trương Nhạc ôm mắt cá chân lăn lộn trên mặt đất đau đớn, vừa khóc lóc vừa định lấy điện thoại ra.

Tuy nhiên, hắn vừa mới chuẩn bị đưa tay vào túi quần thì đã bị tôi dẫm lên mu bàn tay của hắn, chà đạp nó khiến cho xương cốt đều kêu lên răng rắc.

Trương Nhạc như một con chó điên, ngẩng đầu lên nhìn tôi với khuôn mặt méo mó.

- Vương Nhất Sinh, buông ra, bố tao mà biết thì mày sẽ không có kết cục tốt đâu. Tao sẽ giết mày, sẽ cưỡng hiếp em gái mày cho đến chết, chết một cách nhục nhã.

Ban đầu tôi còn tỏ vẻ bình tĩnh nhưng hắn đe dọa như vậy thì chẳng khác nào thêm dầu vào lửa, khiến cho ngọn lửa bùng lên.

- Á........

Trương Nhạc dường như bị rơi vào trạng thái hoảng loạn, kêu la thảm thiết vì bàn tay của hắn đã bị tôi đạp xuống mạnh hơn, bị đau nên Trương Nhạc dùng tay còn lại gỡ chân tôi ra nhưng chẳng thấm vào đâu.

- Mày ngon thì nói thêm câu nữa đi?

Tôi nhìn xuống Trương Nhạc, lạnh lùng nói.

Nhưng thật không ngờ là tên này đến chết vẫn cố chấp, hắn liều mạng lấy đầu đập vào chân của tôi và la lên:

- Mày là đồ dế nhũi, mày không bằng một con chó, bố tao sẽ khiến mày chết một cách đau đớn. Tao khuyên mày nên thả tao ra, nếu không đợi đến lúc bố tao đến thì sẽ cắt mày nhỏ như tiền phun ti, mày có biết tiền phun ti là gì không? À, đúng rồi, tao quên mất mày là một con dế nhũi thì làm sao mà biết được tiền phun ti cơ chứ, ha ha ha.....

Nói xong Trương Nhạc cười như điên dại, nhìn tôi bằng cặp mắt đầy khinh miệt và coi thường dù tay hắn đang bị tôi dẫm nát dưới chân, hắn vẫn có thể lớn tiếng mắng tôi bằng những lời chói tai như vậy.

Nghe Trương Nhạc quát, lửa giận trong lòng tôi lại thổi bùng lên.

Tôi hít một hơi sau đó nhìn chằm chằm vào Trương Nhạc với sát khí đang nổi lên, hạ thấp giọng nói với hắn.

- Tiền phun ti đúng là tao không biết, nhưng tao lại biết chân heo nướng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!