Chương 26: Bắt Đầu Trả Thù​

Vì tôi đã có sự chuẩn bị trước nên khi ra lệnh cho chủ quán mặc dù tôi nói rất nhỏ nhưng lại lưu loát, có thể bảo đảm là không một ai có thể nghe thấy mệnh lệnh của tôi trừ chủ quán ra.

- Rõ.

Nghe được mệnh lệnh của tôi, chủ quán gật đầu, sau đó quay đầu lại phía sau nói với số khách hàng đang mệt mỏi.

- Hệ thống điện có vấn đề, hôm nay chúng tôi không mở cửa nên mọi người về đi, chúng tôi sẽ trả lại tiền ọi người.

Nghe những lời này từ chủ quán, nam nữ thanh niên đều nhất thời ồ lên một tiếng, bọn họ bỏ tiền ra đến nơi này để mua vui, đột nhiên lại muốn bọn họ đi về nên khiến cả bọn bị mất hứng, thậm chí có vài người còn lên tiếng bất mãn.

Nhìn họ từng tốp rời đi tôi nhẹ nhàng nắm tay lại.

Nữ công nhân kia đã hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ tự giải được "Câu hồn thuật", còn nhân viên pha chế và chủ quán lại là điều kiện tiên quyết để tôi thực hiện kế hoạch, tôi chỉ còn một lần để khống chế người khác bằng "Câu hồn thuật".

Bị chủ quán và nhân viên thu ngân đuổi về, khách hàng mất hứng đi khỏi Ngân Nhạc, những người phục vụ, bảo vệ cũng đều bị chủ quán đuổi đi, chưa đầy 20 phút sau bên trong Ngân Nhạc chỉ còn lại nhân viên thu ngân và chủ quán.

- Anh, đưa quần áo cho tôi, anh, đưa chìa khóa cổng chính và ghế lô cho tôi.

Tôi ra lệnh cho nhân viên thu ngân và chủ quán.

Cả hai người không nói không rằng, một người thì cởi quần áo và cà vạt, một người thì đem chìa khóa của Ngân Nhạc đưa cho tôi, vì vậy tôi đã thay bộ quần áo kia và có được chìa khóa của chủ quán.

- Tốt lắm, bây giờ hai người lái xe đến Đông Kiều, sau đó nhảy xuống cầu nhưng đừng để bị chết đuối, sau khi nhảy xuống cầu xong thì hai người có thể trở lại với trạng thái ban đầu, không cần phục tùng mệnh lệnh của tôi nữa, biết chưa?

- Biết rồi.

Hai người đó gật đầu và xoay người đi khỏi KTV Ngân Nhạc.

Trải qua mấy ngày thử nghiệm tôi biết được "Câu hồn thuật" có thể hẹn giờ để giải trừ, ví dụ như ột người đến một nơi cố định và phục tùng mệnh lệnh của tôi thì có thể giải được "Câu hồn thuật" và trở về trạng thái bình thường.

Sở dĩ tôi muốn cho hai người bọn họ nhảy xuống cầu là vì sau khi nhảy xuống dưới nước chắc ăn họ sẽ bị ướt và phải về nhà thay quần áo, còn tôi thì có thể tranh thủ được không ít thời gian để hành động.

Sau khi hai người họ đi khỏi thì trong đại sảnh lớn chỉ còn lại mình tôi, tôi đứng ở cửa lớn Ngân Nhạc và im lặng chờ đợi.

Chờ gần mười phút thì có một chiếc taxi dừng lại ở trước cửa Ngân Nhạc, tiếp theo có một thanh niên bước xuống xe, nhìn gương mặt vừa xuất hiện đó tôi biết Lí Vân đã bị tôi lừa.

Lí Vân, đối tượng đầu tiên của tôi.

Tôi yên lặng đứng ở cửa, mặc đồ phục vụ với áo sơ mi trắng, cà vạt đen, hai tay đút túi quần, ung dung nhìn Lí Vân đang đi vào đại sảnh KTV.

Thấy Lí Vân đến gần tôi quay lưng lại về phía hắn nên hắn không nhận ra tôi, ánh mắt hắn nhìn vào ánh sáng ảm đạm trong đại sảnh KTV, nghi ngờ bước lên hỏi tôi.

- Này, phục vụ, sao trong KTV lại tối như vậy?

Nghe Lí Vân hỏi, tôi cười thầm, sau đó chậm rãi xoay người lại nhìn khuôn mặt ngơ ngác của hắn và nói:

- Bởi vì...... đây là mồ chôn của mày đấy Lí Vân à.

- Tại sao lại là mày?

Sau khi tôi quay người lại, Lí Vân nhìn thấy được mặt tôi nên nhất thời sợ hãi, khuôn mặt trở nên trắng bệch. Lí Vân cũng là người thông minh, nhìn thấy KTV tối thui mà tôi lại một mình chờ hắn ở đây, theo bản năng sẽ biết được có chuyện không hay, hắn định quay người bỏ chạy nhưng.......... mọi thứ không kịp nữa rồi.

Trong giây lát tôi đã nhìn vào mắt hắn và thực hiện "Câu hồn thuật".

- Lí Vân, từ giờ trở đi mày chính là chó săn của tao, tao kêu mày làm cái gì thì mày phải làm cái đó, biết chưa?

- Biết rồi.

Sau một giây bị đơ thì Lí Vân đã trấn tĩnh lại được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!