Chương 24: Dấu Vết Để Lại​

Buổi chiều hôm đó tôi yêu cầu được xuất viện để đi dạo, A Tuyết ngăn tôi lại và lo lắng hỏi tôi muốn làm gì, nó sợ tôi lại làm việc ngốc ngếch và lo lắng cho vết thương của tôi.

- Yên tâm đi A Tuyết, tâm trạng anh không được tốt lắm nên muốn ra ngoài đi dạo.

Tôi trấn an A Tuyết.

- A Tuyết, em về trước lo mẹ đi, anh đi vào thành phố một lát.

Tôi vuốt đầu A Tuyết bảo nó về nhà.

- Anh, rốt cuộc anh muốn đi đâu?

A Tuyết vẫn lo lắng nhìn tôi, lông mày nhíu lại.

- Anh chỉ vào thành phố đi dạo thôi, thật đấy, anh sẽ không làm chuyện gì điên rồ đâu.

Tôi gượng cười vỗ về A Tuyết, con bé lo lắng nhìn tôi nhưng cuối cùng vẫn gật đầu, ra vẻ đã hiểu và đi về nhà trước.

A Tuyết từ nhỏ đã là một cô bé chu đáo, nhưng bây giờ nó vẫn còn bé quá, chưa đủ lớn để hiểu được mọi chuyện.

Nhìn thấy A Tuyết đã lên taxi tôi liền đi đến phòng khám mà bọn Chu Cần đã đưa tôi đến tối qua để tìm nữ bác sĩ kia, thu hồi "Câu hồn thuật" trên người cô. Sau đó tôi đi lên phần đường dành riêng cho người đi bộ mua một ít bánh ngọt và một bộ quần áo nữ mang đến miệng giếng kia cho Hồ Tiên.

Miệng giếng hình như không có gì thay đổi, chẳng qua dưới đáy giếng đã không còn mấy thi thể kia nữa, rõ ràng là Vương Cương đã nghe theo mệnh lệnh của tôi và giải quyết sạch sẽ.

Điều này giúp tôi hiểu rằng "Câu hồn thuật" tuy rằng có thể khống chế được tư tưởng của người khác nhưng không làm ảnh hưởng đến sự thông minh và khả năng làm việc.

- Nhìn bộ dạng của anh thì chắc là lại thất bại rồi hả?

Trong đáy giếng Hồ Tiên vừa ăn bạnh ngọt vừa chế giễu tôi.

- Ừ.

Hồ Tiên quả là tinh tế, từ dấu vết để lại của cuộc gặp gỡ ngày hôm qua đã nhìn thấy hết mọi chuyện. Tôi cũng không nói dối, thừa nhận sai sót của mình.

- Tuy nhiên vì sai lầm lần này mà tôi thu hoạch được không ít thành quả, sau này tôi sẽ không thất thủ nữa đâu.

Nói xong tôi nắm chặt hai tay lại.

Nghe những gì tôi nói Hồ Tiên khẽ hừ một tiếng, cười nói:

- Đúng là không biết sợ.

- Yên tâm, bây giờ tôi rất tự tin vào bản thân mình.

Tôi nói với Hồ Tiên.

- Tôi đã có được một kế hoạch rất hoàn hảo.

- Thật không?

Hình như Hồ Tiên không có hứng thú với sự tự tin của tôi, tôi cũng không nói thêm liền quay mặt đi chỗ khác, sau đó treo túi bóng đựng bánh và nước lên vách, nói:

- Tôi để bánh ngọt ở đây, nếu một hai ngày tới mà tôi không đến đây được thì cô cứ lấy bánh mà ăn từ từ.

Thấy vậy Hồ Tiên chau mày.

- Lười biếng.

Hồ Tiên nói ra hai chữ này xong thì quay mặt đi chỗ khác và không nói thêm gì nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!