Chương 23: Liên Hoàn Kế​

Tôi ôm A Tuyết, hai người khóc nức nở ở trong bệnh viện.

Một lúc sau tôi lấy lại bình tĩnh, hỏi:

- A Tuyết, anh nằm đây bao lâu rồi?

- Bây giờ là mười giờ, anh ngất đi cũng gần một ngày rồi....

Trái tim tôi lại đau nhói lên hỏi:

- Yên Yên đâu?

Nói đến Yên Yên thì mắt của A Tuyết lại rưng rưng.

- Chị Yên Yên còn nằm ở nhà xác......... bác sĩ nói chúng ta có thể nhận xác sau hai ngày nữa.

Nghe vậy tim tôi như bị đóng băng.

- Mẹ đâu? Mẹ sao rồi?

Tôi hỏi.

- Mẹ vẫn nằm ở nhà....... tình hình của mẹ cũng không được tốt lắm.

A Tuyết cúi đầu.

Tôi cắn chặt răng, mẹ bệnh nặng ở nhà, cả ngày đều nằm trên gường, những tháng gần đây bệnh lại càng nặng hơn, ngay cả việc đi xuống giường cũng rất khó khăn, cả ngày mê man phải dựa vào thuốc mới có thể gắng gượng sống qua ngày,

- Anh, anh ăn chút cháo đi, em mua lúc sáng nên giờ hơi nguội rồi.

A Tuyết đến chỗ tủ đầu giường lấy một chén cháo đưa tôi ăn, vóc dáng bé nhỏ của A Tuyết rất giống với Yên Yên trước đây, chị gái vừa mất thì dường như trong nháy mắt A Tuyết đã trưởng thành hơn rất nhiều.

- Anh ăn đi.

Lòng tôi lại đau nhói lên, tôi lau nước mắt, cầm lấy chén cháo từ A Tuyết và tự ăn. Thực ra tôi không có bụng dạ nào để ăn uống nhưng vì muốn A Tuyết không phải lo lắng và thấy tôi vẫn ổn nên mới miễn cưỡng mà nuốt vào một chút.

Ngay cả khi bạn đang rất khó chịu và đau đớn nhưng trước mặt người thân của mình thì bạn vẫn phải giả vờ mạnh mẽ để an ủi và làm họ an lòng.

Khi các y tá đến khám cho tôi thì đã nói rằng vết thương của tôi rất nặng, vết thương to nhỏ đều có hết, nội thương, ngoại thương cũng đủ cả, nếu người bình thường thì chắc đã bị bại liệt rồi, nhưng tôi có thể đứng lên đi lại thì đúng là một kì tích.

Tuy nhiên, đến lúc nghe các bác sĩ nói tôi lại rất ngạc nhiên, hôm qua vết thương của tôi rất nặng, nặng đến nỗi da thịt đều muốn tróc ra hết, nhưng hôm nay vết thương đã khép miệng lại, những vết bầm tím, sưng tấy, hay những chỗ chảy máu đều đã lành, giờ chỉ còn lại chút sẹo mờ mờ.

Chuyện này là sao?

Thể chất của tôi vốn không tồi, nhưng dù thể chất có tốt như thế nào thì cũng không thể hồi phục nhanh như vậy được, nhất là vết thương trên đầu tôi bây giờ chỉ còn lại một vết xước nhỏ, rõ ràng là vết thương đó đã lành miệng rồi.

- Này, tại sao vết thương của anh lại hồi phục nhanh như vậy?

Ngay cả bác sĩ kê toa thuốc cho tôi cũng bất ngờ không kém.

- Có thể là do thể chất của tôi tốt, từ nhỏ đã như vậy rồi.

Tôi thuận miệng tìm đại một lý do để trả lời, nhưng trong lòng lại nghĩ đến một nguyên nhân khác.

Không lẽ là nhờ viên Linh nguyên kim đan của Hồ Tiên cho đã giúp tôi nâng cao được thể chất bản thân? Nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ có lý do này là hợp lí nhất thôi.

Đến thời điểm này thì cho dù có bất cứ chuyện gì kì lạ xảy ra tôi cũng không còn thấy quá ngạc nhiên nữa.

- À, vậy thì thể chất của anh đúng là rất tốt đấy, tuy nhiên không biết có bị nội thương gì không........ tốt nhất anh nên ở lại đây thêm hai ngày, chụp X

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!