Ánh sáng trắng xóa chiếu vào khiến đầu óc tôi trở nên trống rỗng, rõ ràng lúc trước chỉ kêu Chu Cần và Lão Lưu đến, giờ tại sao lại có người thứ ba ở đây? Người này lài ai?
Trong đầu tôi cũng không suy nghĩ được nhiều, nhưng cuối cùng vẫn cố gắng lấy lại sự tỉnh táo, lúc này duy trì được bình tĩnh mới là quan trọng nhất.
Tiếng còi ô tô vang lên, sau khi thích ứng được với ánh sáng tôi từ từ mở mắt, nheo mắt nhìn lại chiếc xe thì có một người ngồi ở ghế tài xế, hình như là một người đàn ông.
Trong tình huống như thế này lại dẫn theo người tới đây là sao?
Tôi lấy lại bình bĩnh, hắng giọng, giả vờ vội vàng chạy đến, sau đó đứng khoa chân múa tay, dùng tay ra hiệu, diễn đạt bằng cơ thể để nói lên điều gì đó.
Nhìn tôi khoa chân mua tay đủ kiểu, người trên xe cũng hạ cửa kính xe xuống và đưa đầu ra ngoài nhìn.
Tôi nhìn thấy người đàn ông đó có một tướng mạo dữ dằn, lông mày sắc như kiếm, tóc ngắn.
- Này, mày đứng lại đó cho tao, mày là ai?
Người đàn ông cao to đó hét lên uy hiếp tôi.
- Đại ca! Dưới đó.... dưới đó xảy ra chuyện rồi, vừa rồi có hai người đàn ông chết dưới đó.
Tôi lóng nga lóng ngóng, vờ lo lắng, hoảng sợ, sau đó chậm rãi bước từng bước đến gần ô tô.
- Cái gì?
Nghe tôi nói thì gã đàn ông kia vừa bất ngờ vừa khiếp sợ, còn tôi thì vẫn đang chờ đợi, khi khoảng cách chỉ còn mười mét thì tôi tập trung tinh thần vào đôi mắt, sau đó nhìn vào mặt gã kia và thực hiện "Câu hồn thuật".
- Từ giờ trở đi, tao nói làm cái gì thì mày phải làm cái đó nghe chưa?
Khi nói ra những lời này thần kinh tôi căng thẳng cực độ, vì tôi không biết là những lời này có tác dụng hay không, nếu thất bại tôi chỉ sợ.....
Mồ hôi toát ra lạnh ngắt, răng nghiến chặt.
Nhưng rất nhanh sau đó, tiếng "vù vù" quen thuộc đã vang lên, mệnh lệnh của tôi đã truyền đến người đàn ông kia, vẻ mặt của gã cũng đã dại đi.
- Nghe rõ rồi.
Gã đàn ông đó thành thật trả lời tôi.
Thành công.
Cuối cùng tôi đã thành công.
Xem ra Hồ Tiên đã không lừa tôi, đúng là người bị trúng "Câu hồn thuật" trước đó mà bị chết thì "Câu hồn thuật" sẽ được giải và tôi có thể tiếp tục sử dụng.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, trong lòng vui mừng, sau đó chậm rãi đi lại trước mặt gã kia hỏi:
- Tên của mày là gì?
- Gọi tôi là Vương Cương.
Vương Cương à...... một cái tên rất bình thường.
- Mày, Lão Lưu và Chu Cần có quan hệ gì?
- Chúng tôi là anh em tốt, sống chết cùng nhau.
Gã đó trả lời tôi.
- Vậy còn Cường Tử?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!