Chương 19: Bất Cẩn​

- Cường ca.......... cái bùa này hình như có vấn đề....

Hai tên đó ôm cổ họng đau đớn mà không biết được chuyện gì đang xảy ra.

- Nếu không có vấn đề gì thì việc gì tao phải kêu tụi bay chạm vào nó?

Tôi lạnh lùng nói.

- Cường ca........ anh....... như vậy là sao?

Bọn chúng vừa đau đớn quằn quại vừa nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu, không dám tin những gì đang diễn ra trước mắt.

- Chuyện gì à? Bọn mày hãy nhìn lại một lần nữa xem tao là ai?

Tôi im lặng nhìn vào mắt của Lão Lưu và Chu Cần, sau đó dùng cách mà Hồ Tiên đã bày cho, nói:

- Giải!

Sau khi tôi thu hồi "Câu hồn thuật" trên người bọn họ thì Lão Lưu và Chu Cần ngỡ ngàng khi nhìn thấy tôi, không tài nào giải thích nổi, nháy mắt liên tục, và sau khi bừng tỉnh thì hoảng sợ gấp vạn lần.

- ........... Hả........... Là mày? Là tên súc sinh này sao?

Hai người bọn họ đang quỳ trước mặt tôi và đồng thời sợ hãi kêu lên, giọng nói run rẩy, sợ sệt.

Tôi nhìn gương mặt của hai người bọn họ mà buồn nôn nên nhẹ nhàng nói:

- Đúng, là tao. Tao thật sự cảm ơn bọn mày vì đã ném tao xuống cái giếng này, cho tao thêm một cơ hội nữa để làm người. Khi nào đi gặp Diêm Vương để trình diện thì đừng quên nói tên tao cho Diêm Vương biết, tao là Vương Nhất Sinh.

- Tạm biệt, Chu Cần, Lão Lưu. Các người đều là những con chó tốt của Trương Quốc Hoa.

Nhìn bộ dạng thê thảm của hai người bọn họ và lạnh lùng nói, sau đó bật đèn pin chậm rãi rọi vào mặt họ.

Từ ánh sáng của đèn pin tôi thấy mắt của bọn chúng dần dần mờ đi.

Áy náy không? Đau lòng không? Khi Lão Lưu và Chu Cần chết trước mặt mình tôi lại cảm thấy lạnh ở sống lưng, hai người này suýt giết chết tôi, nếu không có Hồ Tiên thì tôi đã sớm chết trong tay bọn họ rồi. Vậy mà lúc nãy khi tôi lợi dụng lá bùa phong ấn của Hồ Tiên để giết bọn chúng thì lại thấy rùng mình, ớn lạnh và sợ hãi. Đây có thể xem là lần đầu tôi giết người. Mặc dù cả hai lần tôi đều không ra tay trực tiếp nhưng như vậy và giết người trực tiếp thì có khác gì nhau?

Lương tâm của tôi bị cắn rứt, nhưng lý trí lại nói cho là tôi đã làm đúng, hai cảm xúc phức tạp này làm đầu óc tôi rối như tơ vò.

Tôi lắc đầu, xoay người, không phải lại xem thi thể của hai người bọn họ mà là thở dài, đi lại bên cạnh Hồ Tiên.

- Thật không ngờ được là anh lại có thể lợi dụng bùa phong ấn của tôi để giết người đấy, anh đúng là rất thông minh.

Hồ Tiên nói với giọng châm biếm.

Tôi hít một hơi sâu, im lặng một lúc lâu, cuối cùng nói với Hồ Tiên:

- Tôi cũng chỉ có thể nghĩ ra được cách đó thôi.... nếu tôi đánh tay ngang thì chắc chắn sẽ không đánh lại mà còn bị họ giết chết. Hơn nữa cái chết của họ cũng giúp tôi xác định được hai chuyện, một là phương pháp giải "Câu hồn thuật" mà cô nói cho tôi có hiệu quả, một là lá bùa kia tôi không thể nào lấy nó xuống được......

- Tôi đã nói với anh từ sớm rồi, con người rất đa nghi.

Hồ Tiên nói với giọng lạnh lùng.

Tôi thờ dài, mùi tử khí trong động lúc này làm tôi cảm thấy buồn nôn vô cùng.

- Bọn họ đã chết vậy nên hiện tại tôi có thể khống chế được hai người cùng một lúc đúng không?

- Không....... sai....

Hồ Tiên mệt mỏi trả lời tôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!