- Chờ anh đạt đến cảnh giới cao thì sẽ tự biết.
Hồ Tiên nói.
- Nếu không đạt đến cảnh giới cần thiết thì nói ra cũng không có ý nghĩa.
- Tôi cũng nghĩ như vậy.
Cuối cùng tôi hít một hơi và nặng nề thở ra.
- Cứ như vậy đi, có phải là người Mãn hay không, Hồ Tiên gì đó, phép thuật cảnh giới gì đó thì mặc kệ vì hiện tại tôi vẫn chưa thể sử dụng nó được. Hồ Tiên, tôi thật sự cảm ơn cô đã cho tôi một phép thuật tốt như vậy, nói cho tôi biết nhiều điều như vậy, nhưng bây giờ tôi vẫn có một việc vẫn chưa làm xong.
- Anh muốn làm chuyện gì?
Hồ Tiên ngạc nhiên nhìn tôi.
Tôi nhìn Hồ Tiên cười và nói:
- Không phải cô nói trình độ hiện tại của tôi chỉ có thể khống chế nhiều nhất được ba người sống thôi sao? Cho nên ngoài việc giải trừ "Câu hồn thuật" thì còn cách nào khác không? Đó chính là giết chết những người đã trúng phải thuật thôi miên này, chỉ cần người đó chết thì "Câu hồn thuật" trên người họ cũng sẽ tự nhiên mà mất đi, đúng không?
Nói xong tôi lấy điện thoại mượn của Chu Cần ra, sau đó nhắn một cái tin với nội dung: "Tao là Cường ca, tao phát hiện dưới đáy giếng có điều gì đó bất thường, Chu Cần, Lão Lưu hai người mau đến đây, đừng nói cho ai biết cả.
Sau đó tôi tìm trong danh bạ có một người tên là Lão Lưu và gửi đi.
Hồ Tiên ngạc nhiên nhìn tôi, giọng nói run rẩy:
- Anh..... anh muốn đưa những người trúng "Câu hồn thuật" đến đây sao?
Tôi nhìn Hồ Tiên và gật đầu nói:
- Cô nói đúng đó.
Hồ Tiên càng kinh ngạc hơn nữa.
- Anh có thể giết được bọn họ sao? Vương Nhất Sinh, ngay cả khi bọn chúng trúng "Câu hồn thuật" thì anh cũng không phải là đối thủ của bọn họ đâu.
Tôi thở nhẹ, mỉm cười, hai tay đút vào túi quần, nhìn Hồ Tiên nói:
- Tôi đã nghĩ ra cách, hơn nữa không phải là cô đã nói cho tôi cách giải quyết sao?
- Tôi nói cho anh, khi nào?
Nghe được những gì tôi nói thì Hồ Tiên nhíu mày, nhìn tôi khó hiểu.
- Nếu đến cô cũng không đoán ra được thì cứ thế mà chờ xem chuyện tốt.
Tôi cười và nói với Hồ Tiên.
- Lần này, tôi sẽ không thất bại nữa đâu.
- Giả thần giả quỷ, cố lộng hư huyền.
Hồ Tiên tỏ vẻ coi thường tôi.
- Giả nhưng cũng có giá trị đấy Hồ Tiên à.
Tôi thuận miệng trả lời.
- Trước sau gì thì cái miệng cũng làm hại cái thân tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!