- Hả? Cái gì?
- Tôi muốn ăn bánh ngọt.
Hồ Tiên nhìn tôi một cách thản nhiên và nói.
Tôi sửng sốt, thậm chí là hơi run rẩy, không phải là cô ấy đang đùa tôi đấy chứ? Nhưng tôi xem vẻ mặt của cô thì không hề thấy sự đùa giỡn nào cả.
Rơi vào bước đường cùng tôi chỉ có thể nói:
- Được, tôi sẽ đi mua cho cô, nhưng cô nói cho tôi biết trước được không?
- Tôi muốn ăn bánh ngọt.
Hồ Tiên nhìn tôi với vẻ mặt không hề thay đổi, vẫn thản nhiên nói.
Mặc dù sắc mặt không thay đổi nhưng nhìn vào cặp mắt sáng của cô thì tôi có thể hiểu được rằng: Nếu anh không cho tôi ăn bánh ngọt thì có đánh chết tôi cũng sẽ không nói cho anh biết.
Cô gái Hồ Tiên này khiến tôi không thể nào hiểu nổi, bất luận tôi hỏi như thế nào nhưng không có loại bánh ngọt kia thì nhất định không nói cho tôi biết cách giải thuật thôi miên.
Cuối cùng tôi chỉ còn cách ra khỏi đáy giếng và đi mua bánh ngọt, tiêu hết số tiền còn sót lại trên người.
Sau này ngẫm lại mình đúng là ngu ngốc, vì câu nói của một cô gái kì lạ mà mang cái thân đầy vết thương như vậy đi mua mấy cái bánh ngọt, nghĩ như thế nào cũng thấy mình thật sự rất ngốc.
Tuy nhiên, khi còn sống con người ta sẽ gặp phải những chuyện kì lạ, vậy nên nghĩ lại lúc đi mua bánh ngọt cho Hồ Tiên mặc dù ngoài miệng oán giận không ngừng nhưng trong lòng thì thật sự không có ý trách móc gì cả.
Hồ Tiên sau khi ăn bánh ngọt thì mới thỏa mãn và cho tôi câu trả lời.
- Để giải trừ "Câu hồn thuật" anh chỉ cần nhìn thẳng vào mắt người đó và nói một chữ.
- Là chữ gì? Cô nói đi, đừng thừa nước đục thả câu.
Nhìn thấy sự thỏa mãn của Hồ Tiên tôi thật sự lo lắng.
- Giải.
Hồ Tiên nói.
- Và sau đó?
- Hết rồi.
- Chỉ một chữ "giải" thôi sao?
Tôi ngạc nhiên nhìn Hồ Tiên.
- Nếu không thì anh nghĩ là gì?
Hồ Tiên dùng đôi mắt quyến rũ để nhìn tôi, trong ánh mắt không hề hiện lên một chút gì gọi là bỡn cợt.
- Chỉ vì một chữ này mà cô bắt tôi chạy đi xa như vậy để mua bánh ngọt sao?
Trong một khắc tôi cảm thấy choáng váng, trời đất quay cuồng.
- Đừng nhầm lẫn Vương Nhất Sinh.
Hồ Tiên lặng lẽ nhìn tôi.
- Trần Huyền Trang đi ngàn dặm về phía Tây để thỉnh kinh, những thứ có giá trị thực sự không phải trong chớp mắt mà dễ dàng có được trong tay, biết là biết, không biết là không biết. Đây chính là sự khác nhau, tôi chỉ muốn anh hiểu được điều này thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!