Chương 16: Tôi Muốn Ăn Bánh Ngọt​

Nghe tôi nói như vậy thì cô nghiêng đầu, nheo mắt lại hỏi:

- Ba người kia cũng chưa chết phải không?

Những gì cô gái kia vừa nói khiến tôi giật mình, trong nháy mắt tôi lại lóe lên một suy nghĩ.

- Cô hỏi vậy là sao?

Cô ấy thở ra một làn khói lạnh, chậm rãi nói:

- Anh còn quá non nớt, Vương Nhất Sinh à.

Nói xong cô ấy nhẹ nhàng ngẩng đầu lên nhìn vào mảng tối trong hang động, thở dài xót xa.

- Vương Nhất Sinh, anh nói xem tại sao sông lớn lại có nhiều nhánh nhỏ, cây đại thụ lại có nhiều cành cây?

Nói xong cô ấy nhìn tôi và suy nghĩ về một cái gì đó.

Đột nhiên cô ấy hỏi tôi về vấn đề này khiến tôi không tìm được đáp án, tôi nhíu mày suy nghĩ để tìm ra được câu trả lời thích hợp, nhưng lúc tôi chưa tìm ra câu trả lời thì cô ấy đã tự trả lời:

- Vì nó lớn.

Những gì cô ấy vừa nói tôi có thể hiểu được.

- Cô nói như vậy có nghĩa là do cơ thể tôi chưa đủ mạnh, đạo hạnh vẫn còn thiếu?

Cô ấy nhắm mắt lại, bình thản nói:

- Đúng như vậy, cái anh dùng chính là "Câu hồn thuật" hay còn gọi là "Ngôn linh thuật", anh chỉ là một người bình thường, không có đạo hạnh, không tu luyện thì chỉ có thể dựa vào viên Linh nguyên kim đan kia thôi miên nhiều nhất được ba người thôi. Chờ đến khi anh đạt đến Trúc Cơ, tầng thứ nhất của cảnh giới thì mới có thể khống chế được chín người, đến Khai Quang thì khống chế được chín mươi người, đến Dung Hợp, Tâm Động thì có thể thực hiện với chín trăm chín mươi người, chín ngàn chín trăm chín mươi chín người....

Cô ấy giải thích cho tôi bằng một giọng yếu ớt, và theo như những gì vừa nghe thì cuối cùng tôi cũng có thể hiểu được, hóa ra thứ này cũng giống như là một trò chơi trực tuyến về tu luyện có phân tầng, cấp bậc rõ rệt.

Nói cách khác bây giờ tôi chỉ là một người mới bắt đầu, ngay cả tầng thứ nhất cũng chưa đạt đến, vậy cho nên mới chỉ khống chế được ba người một lúc thôi. Chờ tôi đạt đến tầng thứ nhất, có thể khống chế được chín người, rồi tầng thứ hai là chín mươi người.... suy ra sẽ là mười người, trăm người, ngàn người, vạn người.... và cứ thể nhân rộng ra.

Từ khiếp sợ tôi dần lấy lại tinh thần, lúc này tôi có rất nhiều cảm xúc, nhìn vào cô gái trước mắt và trầm giọng hỏi:

- Vậy phải tu luyện như thế nào? Đừng nói là giống như đạo sĩ Vương Trọng Dương ẩn náu trong rừng sâu núi thẳm bế quan tu luyện vài chục năm chứ?

- Đó là đạo sĩ của Phật môn.

Cô gái mở đôi mắt trong suốt nhìn tôi.

- Chúng ta không giống như vậy.

- Chúng ta? Vậy cô là gì?

- Vương Nhất Sinh, anh vẫn còn chưa hiểu à? Khi nhận được viên Linh nguyên kim đan thì tôi và anh đã giống nhau rồi, xem như không còn là người nữa.

Cô ấy nói một cách thản nhiên, nhưng mỗi câu ấy đều giống như một tảng đá lớn rơi xuống người tôi, một đợt sóng lớn lại kéo đến với tôi.

- Như vậy là sao?

Tôi kinh ngạc nhìn cô gái trước mắt giống như là lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy vậy.

- Anh nghĩ tại sao một người như tôi lại bị nhốt ở một nơi không thấy mặt trời như vậy, lại còn bị xích lại, và cả miếng bùa trấn yêu kia nữa?

Cô ấy lạnh lùng hỏi lại tôi.

Bùa trấn yêu? Nhìn sáu cái đuôi cáo đằng sau cô thì cuối cùng tôi cũng đã hiểu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!