Chờ đầu óc bình tĩnh lại được một chút thì tôi chui ra khỏi đám cỏ, trời đã tối và thành phố đã sáng đèn. Tôi đi ngang qua một cửa hàng bán đồ trang sức, nhìn thấy đồng hồ đã là 6h30 tối, bầu trời mùa đông u ám hiện ra bao phủ cả thành phố, sờ vào túi tiền thấy có một tờ 100 đồng và một ít tiền xu, đây là số tiền trong nhà còn sót lại mà tôi đã đem theo trong người.
Sau khi suy nghĩ thì tôi quyết định quay lại miệng giếng để hỏi người con gái kia cách sử dụng thuật thôi miên. Chỉ cần tôi sử dụng được thuật thôi miên suôn sẻ thì có thể giải quyết mọi chuyện một cách dễ dàng, còn chuyện Yên Yên đã chết thì tạm thời tôi không thể cho A Tuyết biết được.
Đã có kế hoạch rõ ràng, tôi bước đi trên làn đường dành riêng cho người đi bộ và ghé vào một tiệm tạp hóa mua một cái đèn pin, nhìn thấy trên đường có mấy người Tân Cương đang bán bán ngọt, tôi mua hết mười đồng tiền bánh, sau đó mua hai chai nước khoáng và một sợi dây thừng dài vài chục mét. Chuẩn bị mọi thứ xong xuôi thì tôi thuê một chiếc xe chở tôi đến miệng giếng kia.
Cuối cùng cũng đến được miệng giếng, lúc đó trời đã tối đen, phía bắc gió rít lên từng hồi, mặt trăng đã hiện rõ, khung cảnh hoang tàn vắng vẻ.
Lúc tôi xuống xe thì tài xế tò mò hỏi tôi đến một nơi vắng vẻ như thế này để làm gì, tôi không trả lời chỉ cảm ơn và trả tiền cho tài xế.
Chờ xe đi khỏi và nhận thấy bốn phía không có ai, tôi rọi đèn pin, cột một đầu của sợi dây thừng vào một gốc cây hòe gần miệng giếng, phần dây còn lại cứ cách 5 cm thì tôi gút lại để dễ dàng cho lúc leo lên.
Có thể nói tôi là một người có lá gan lớn, sau khi quăng sợi dây xuống giếng thì tôi mang theo đồ ăn và nước uống đi xuống, đó là điều mà cô gái kia đã nhờ tôi.
Đây là lần thứ hai tôi đến cái giếng này, không khí ẩm ướt bao bọc lấy tôi, tôi ven theo vách đá để tìm cửa vào đường hầm, thêm một lần nữa tôi đã trở lại cái động này.
Động này so với lúc tôi đi khỏi không có gì khác cả, vẫn tĩnh mịch, có điều trong động tràn ngập mùi máu tươi, nhắc nhở tôi đang có thi thể của hai người đàn ông dưới chân mình.
Tôi nín thở bước đi, cố gắng coi như không có xác chết nào trên mặt đất, lấy đèn pin rọi về phía trước.
Tôi chậm rãi rọi đèn pin, một cô gái với cơ thể đẹp tuyệt vời trong tình trạng khỏa thân hiện ra trước mặt tôi.
Bộ tóc dài xõa xuống, da trắng như tuyết, vòng eo mảnh mai, phía sau có sáu con cáo bị đóng đinh để lòi đuôi ra ngoài.
Chính là cô ấy.
Tôi đem theo bánh ngọt và nước khoáng, hít một hơi thật sâu, chậm rãi đi lên.
- Này, cô...... còn sống không vậy?
Đứng trước mặt cô gái tôi hạ thấp giọng hỏi:
Cô gục đầu xuống, tóc dài che hết khuôn mặt, dường như không nghe thấy tôi hỏi, tôi kêu đến mấy lần và nghĩ cô đã chết thì bỗng nhiên cô động đậy, đầu cô hơi ngẩng lên, ánh sáng từ đèn pin cho tôi nhìn thấy được khuôn mặt xinh đẹp tuyệt mĩ nhưng lại trắng bệch của cô ấy.
Ánh sáng đèn pin chiếu xuống tôi mới phát hiện được đôi mắt của cô ấy rất sáng, giống như hai viên kim cương đen vậy, con ngươi thì giống như hàng vạn ánh sao muốn nghiền nát tất cả.
Nhìn vào con ngươi cô ấy tôi hơi sợ nhưng ngay sau đó đã lấy lại được tinh thần.
- ............... Nước...............
Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt yếu ớt và nói với chất giọng khàn đặc.
- Tôi......... này, cô uống đi.
Tôi lấy trong túi bóng ra một chai nước khoáng, cô ấy nhìn thấy nước trong tay tôi thì đôi mắt lóe lên một tia thèm thuồng, nhưng hai tay của cô lại đang bị xích nên không thể lấy nước được, chỉ có thể đợi tôi đưa nước cho cô uống.
Cô gái ấy rất thông minh đã khẽ mở miệng ra, lúc này tôi mới thấy cô ấy có một đôi môi rất đẹp, hơn nữa còn rất mềm mại, chẳng qua là do mất nước nên môi có màu trắng bệch.
Tôi đưa chai nước đến miệng cô, sau đó nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, đổ từng chút nước vào.
Cô ấy từ từ nhắm hai mắt lại, theo bản năng nuốt ừng ực, cổ họng trắng như tuyết của cô bị kích thích, trong chốc lát cô đã uống được hơn nửa chai nước.
- Đủ rồi............
Cô gái quay mặt đi chỗ khác, ho hai tiếng, tôi cũng cất chai nước khoáng đi.
Uống nước xong cô ấy thở mạnh hơn, sau đó chậm rãi quay lại nhìn tôi, đôi mắt của cô ấy dường như có thể nhìn thấu cả lòng tôi.
- Đồ ăn.......
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!