Chương 13: Thành Công Hay Không?​

Sau khi mọi việc thuận buồm xuôi gió, tôi lấy lý do là điện thoại đã để lại dưới đáy giếng nên mượn điện thoại của Chu Cần, sau đó nhớ lại số điện thoại của Trương Quốc Hoa và nhắn cho lão một tin:

-Trương lão bản, tôi là Cường Tử, tôi đã xử lý người xong, ông đang ở đâu, tôi muốn gặp ông.

Một lúc sau có tin nhắn trả lời, quả nhiên là số của Trương Quốc Hoa:

- Có thật không, tại sao lại nhắn tin mà không gọi điện thoại?

Trương Quốc Hoa đúng là một con người rất thận trọng, tôi không gọi điện mà lại nhắn tin cho lão, chỉ một chi tiết nhỏ như vậy thôi cũng đã khiến hắn nghi ngờ.

Tôi hơi lo lắng vì nếu gọi thì nghe giọng của tôi qua điện thoại chắc chắn hắn sẽ nhận ra và tôi cũng sẽ bị bại lộ. Sau một lúc suy nghĩ, tôi nhắn lại:

- Điện thoại của tôi đã bị hỏng, đang dùng điện thoại của Chu Cần, nhưng điện thoại của nó lại có vấn đề về âm thanh nên chỉ có thể nhắn tin được thôi. Trương lão bản, ông đang ở đâu?

Tôi nôn nóng muốn biết nơi ở của Trương Quốc Hoa, sau đó sẽ đứng trước mắt hắn và sử dụng thuật thôi miên, chỉ cần làm như vậy thì trong tay tôi chẳng khác nào là có cả một đội quân.

- Tao biết rồi, xử lý người sạch sẽ chứ, có bị ai phát hiện không?

- Tuyệt đối không một ai có thể phát hiện ra được.

Trương Quốc Hoa nhắn tin lại:

- Tối lắm, tao sẽ mời cơm tối, mày đến bệnh viện Vô Tích Đệ Thị đi.

Quả nhiên là Trương Quốc Hoa còn ở bệnh viện, xác định được chỗ của Trương Quốc Hoa thì tôi tắt điện thoại và nắm chặt trong tay, suy nghĩ về kế sách tiếp theo, toàn thân tôi bị kích động đến run lên vì tức giận.

Tôi chạy như điên đến bệnh viện Vô Tích.

- Bọn mày chờ ở đây, tao đến gặp Trương Quốc Hoa.

- Ok.

Tôi để Lão Lưu và Chu Cần chờ ở cửa, một mình đi lên trên lầu bệnh viện.

- Vậy phiền viện trưởng Lí, nhất định phải làm cho tốt cái báo cáo về khám nghiệm thi thể, con tôi còn cả tiền đồ phía trước, nếu vào tù mà ra được thì lý lịch cũng không còn sạch sẽ nữa.

- Ha ha, yên tâm đi, chuyện nhỏ thôi mà, tôi sẽ làm cho các ông bà hài lòng. Báo cáo khám nghiệm tử thi sẽ được thay đổi thành tử vong do uống thuốc quá liều...... chuyện nhỏ ấy không thành vấn đề.

Vừa bước lên lầu hai của bệnh viện tôi chợt nghe thấy một người phụ nữ và một người đàn ông nói chuyện với nhau, ngay lập tức tôi nghiêng người nép sát vào hành lang, nheo mắt lại nhìn thì thấy Trương Quốc Hoa và vài phụ huynh khác cùng bọn công tử nhà giàu đang đứng bàn bạc chuyện gì đó với mấy người bác sĩ khom lưng cúi đầu, vẻ mặt xu nịnh, còn Trương Quốc Hoa thì rất kiêu ngạo và hình như đang nhắn nhủ điều gì đó, người phụ nữ đứng cạnh Trương Quốc Hoa và mấy người bác sĩ kia đều cầm trên tay một phong bì màu đỏ.

Tôi đứng cách những người đó không xa lắm, chỉ khoảng mười mét nên nghe thấy rõ những gì họ nói với nhau, nhưng không biết có phải do viên Linh Nguyên Kim Đan mà người con gái kia cho hay không mà hai tai của tôi lại thính hơn rất nhiều, những gì họ nói tôi đều nghe rất rõ.

Hối lộ.

Nghe thấy những gì bọn họ nói tôi vô cùng kinh ngạc.

Bọn họ dám ngang nhiên hối lộ, đút lót cho Giám đốc bệnh viện, muốn bóp méo sự thật về cái chết của em gái tôi, làm em gái tôi phải chết oan, bọn người độc ác này sao lại có thể nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật như vậy chứ.

- Đây chỉ là chút lòng thành, mọi người cứ nhận trước đi, sau này có chuyện gì thì cứ đến tìm tôi.

Trương Quốc Hoa ngậm điếu thuốc dặn dò Giám đốc bệnh viện, còn mấy người bác sĩ kia thì gật đầu lia lịa.

- Ha ha, Bí thư Trương khách khí quá rồi.

Mấy người bác sĩ mặt đỏ lên và mừng thầm, sau đó chính mắt tôi nhìn thấy họ nhét phong bì vào túi áo blouse trắng.

- Bố, chúng ta về nhà được chưa? Ở đây chán chết.

Một tên thanh niên tóc nâu, thọc tay vào hai túi, miệng lầu bầu hỏi Trương Quốc Hoa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!