Tôi lấy tay che trán yếu ớt cười:
- Ôi, là tao sai rồi, lúc nãy bị thằng ăn mày kia đánh mấy gậy nên giờ bị hồ đồ mất rồi......... thằng tiểu tử chết tiệt.
Tôi vừa giả vờ chửi rủa vừa cố gắng đứng dậy nói:
- Trước tiên thì lấy cái nắp giếng đậy nó lại, chuyện phát sinh hôm nay không được nói ra ngoài, về phần Lão Trang cứ để tao lo, tụi mày cứ vờ như không biết gì là được rồi, hiểu không?
Chu Cần và Lão Lưu nhìn tôi với ánh mắt hơi khó hiểu nhưng cũng có phần cảm kích, sau một chút do dự thì gật đầu.
- Biết rồi Cường ca.
- Tốt lắm, giờ đưa tao đến phòng khám bệnh gần đây nhất đi.
Tôi nói nhưng cũng thấy chột dạ, không biết thuật thôi miên có hiệu lực trong khoảng thời gian bao lâu, nếu trên đường đi mà bị mất hiệu lực thì chỉ sợ là tôi không còn đường sống nữa. Nhưng hiện giờ nó vẫn còn tác dụng nên tôi vẫn có thể lợi dụng được hai tên kia.
- Không thể ngờ được là Lão Trang lại chết ở nơi này.
Hai tên kia mang tôi ra xe, mãi đến khi lên xe rồi bọn chúng vẫn thấy tiếc hận vì Lão Trang phải chết ở dưới đáy giếng.
Để tránh việc thuật thôi miên mất tác dụng giữa đường tôi giả vờ như cơ thể không còn chút sức lực nên ngồi ở ghế sau, mục đích là lời dụng chỗ dựa lưng của người lái để che mất người mình chiếu vào gương chiếu hậu, tránh cho việc chúng nhận ra tôi nếu thuật thôi miên hết tác dụng.
Nhưng sự lo lắng của tôi đã thừa, chúng đem tôi đến một phòng khám gần nhất mà không hề phát hiện ra là tôi giả mạo.
Có hai nguyên nhân để tôi đòi đi đến phòng khám, một là để chăm sóc vết thương trên người, hai là muốn kiểm tra xem thuật thôi miên của tôi có bị mất hiệu lực hay không, tôi cần phải kiếm người khác để kiểm chứng.
Tôi đến làm các thủ tục cần thiết ở gần phòng khám, có một phụ nữ khoảng ba mươi tuổi đi ra, đeo mắt kính, mặc áo blouse trắng, tóc quăn, vẻ mặt lạnh lùng.
Chu Cần và Lão Lưu đỡ tôi bước vào cửa phòng khám, nhìn bộ dạng máu me của tôi thì nữ bác sĩ cũng hoảng sợ, nhìn thấy vị bác sĩ này tôi chợt nảy ra một ý mới, cô ta chính là người mà tôi sẽ thử nghiệm tiếp theo.
- Tại sao lại như thế này? Đây là...... người này bị đánh à?
- Đừng hỏi nhiều, mau điều trị cho người này đi.
Chu Cần giận dữ nói, vị bác sĩ bị Chu Cần lớn tiếng nên nhất thời giật mình.
Nữ bác sĩ nhìn thấy vết thương của tôi thì kinh sợ, cô ta quay lại nhìn Chu Cần và Lão Lưu sau đó đưa tôi vào kiểm tra, nhìn cái trán và cơ thể chi chít vết thương của tôi thì cô ấy kêu phụ tá mang băng gạc, thuốc, kim tiêm, chỉ khâu và các dụng cụ khác để băng bó và cầm máu cho tôi.
Cô ấy dùng cồn lau sạch trán cho tôi, sau đó băng lại, còn trên lưng thì dùng vải quấn lên, mặc dù không nhìn thấy nhưng tôi vẫn có thể hình dung ra được vết thương của mình đáng sợ như thế nào. Những vết thương này chủ yếu là do tên lông mày rậm và tay chân của hắn gây ra, đương nhiên cũng có một vài vết thương khi còn ở bệnh viện do tên Trương Quốc Hoa và mấy tên bảo vệ đánh nữa.
Nghĩ đến gương mặt máu lạnh kia thì khí nóng trong người tôi lại bốc lên.
Bây giờ tôi muốn đến nhà xác ở bệnh viện để tìm Yên Yên, trái tim tôi đau thắt lại, nước mắt chực chảy ra.
Tôi muốn bọn chúng phải trả giá lớn, muốn những thằng đã giở trò với em gái tôi phải trả giá lớn. Tôi muốn cho bọn người độc ác đó biết sự độc ác thật sự là như thế nào.
Nửa tiếng sau, máu của tôi đã được cầm, tôi không có ý định nằm lại lâu dài ở đây nên sau khi băng bó xong tôi liền leo ra khỏi giường.
Lúc này vị bác sĩ kia đến nhắc tôi đừng nên động đậy, vết thương của tôi rất nặng, nếu di chuyển thì sẽ khiến vết thương nặng thêm. Nhưng tôi vốn không quan tâm đến điều ấy.
Tôi không để ý đến lời khuyên ấy mà nhìn chằm chằm vào mắt cô, nhìn thấy rõ con ngươi của cô ấy cũng đang chuyển động, tôi gằn từng tiếng:
- Từ bây giờ trở đi, nhìn thấy tôi thì hãy xem như người vô hình, nghe thấy tiếng tôi thì cũng coi như không nghe thấy, cô biết chưa?
Nói ra những lời này tôi đã phải lấy hết can đảm vì nếu thất bại thì có thể bị nữ bác sĩ kia cho là ngớ ngẩn hoặc bị bệnh thần kinh.
Sau khi nói ra những lời này mắt tôi lại có cảm giác lạnh như băng kèm theo âm thanh vù vù như gió thổi.
Với âm thanh này thì tôi có linh cảm là thuật thôi miên của mình đã thành công vì sau khi nghe những gì tôi nói ánh mắt của nữ bác sĩ kia bỗng trở nên đờ đẫn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!