Tôi đi dọc theo đường hầm về đến đáy giếng là nơi có thể thoát ra ngoài, lúc này tôi đã có thể nghe thấy tiếng bước chân phía trên miệng giếng.
Quả nhiên, sau khi nghe được tiếng bước chân thì trên miệng giếng truyền đến giọng nói của hai tên còn lại.
- Cường ca, thằng nhãi con kia có chết không?
Trên miệng giếng bọn họ không biết là tên lông mày rậm đã chết nên cứ kêu to xuống dưới này.
Âm thanh truyền xuống dưới giếng khiến hai lỗ tai tôi ù hết cả lên, tôi đứng ngay ở cửa đường hầm, đầu óc hơi choáng nhưng vẫn đủ tỉnh táo để giải quyết tình hình trước mắt.
Tôi bước lên phía trước một chút thì thấy có một sợi dây thừng từ trên kia thả xuống, chắc là của tên lông mày rậm dùng để đi xuống đây mà. Tôi chợt thấy vui trong lòng vì biết có thể dùng sợi dây thừng này để đi lên.
Nhưng nếu nhìn thấy tôi thì bọn người trên kia nhất định sẽ kéo dây lên mất.
Không được, tôi phải nghĩ ra cách để đối phó mới được.
Cắn răng, tôi quyết định mạo hiểm thử một lần, tôi nhảy ra khỏi cửa đường hầm, nhanh chóng ngửa đầu nhìn lên miệng giếng.
Tôi vừa ló đầu ra thì có hai cái đầu nhìn xuống thăm dò.
Khi ai tên kia nhìn thấy tôi đều thất kinh, chúng không thể ngờ được người đứng dưới này là tôi.
- Chết tiệt, tại sao lại không chết?
Hai tên đó ban đầu còn hơi kinh ngạc nhưng sau đó ánh mắt của chúng bỗng tối sầm lại.
Miệng giếng cao chừng mười mét, hơn nữa trong giếng tối đen nên khi nhìn lên tôi có thể nhìn thấy cặp mắt sắc bén của chúng.
Trong một khắc, tôi hít một hơi thật sâu, sau đó nhớ lại tên lông mày rậm vừa rồi chết vì bị tôi dùng thuật thôi miên nên cũng làm liều la lên:
- Tao chínhlà Cường ca của tụi bay đây.
Khi nói ra những lời này cả người tôi toát mồ hôi lạnh, tinh thần căng thẳng, dựa theo những gì vừa xảy ra với tên lông mày rậm thì tôi đoán rằng người con gái kia đã cho tôi một loại năng lực thôi miên, nếu không thì tên lông mày rậm và đồng bọn của hắn sẽ không vì nghe lời tôi mà chết.
Lúc này tôi không muốn làm cho hai tên trên miệng giếng phải chết mà chỉ muốn ra lệnh với chúng thôi. Trong tình huống như vậy, phép thuật mà cô gái kia cho tôi liệu có hiệu quả hay không?
Đầu tôi lúc này như ù đi, sau ba giây tôi đã có câu trả lời.
- Cường ca? Tại sao lại đi có một người, Lão Trang cùng tiểu tử kia đâu?
Nghe thấy phía trên kia trả lời không có một chút hoài nghi, lòng tôi như trút được tảng đá nặng.
Thành công, phép thuật của tôi đã thành công.
Lòng tôi vui sướng nhưng vẫn có thể giữ được sự bình tĩnh, không thể để một sai sót nhỏ nào làm ảnh hưởng đến đại sự được.
Tôi ho một tiếng, giả vờ buồn bã nói:
- Tên tiểu tử kia đã chết, Lão Trang bị nó đánh chết, tao cũng bị thương, không đem theo người lên được, kéo tao lên trước đã.
- Sao thằng khốn đó mạnh vậy?
Nghe tôi nói như vậy hai tên kia không có một chút nghi ngờ nào.
- Trong hang tối quá, bọn tao bị tên tiểu tử kia đánh lén, kéo tao lên đi.
Hai tay tôi nắm dây thừng và giục bọn chúng.
Hai tên đó liếc mắt nhìn nhau, sau đó không nghi ngờ gì hợp lực kéo tôi lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!