Tôi hoảng hốt nhìn bàn tay dính đầy máu của mình, nhìn vào sợi xích đang trói cô gái tóc dài kia và hỏi:
- Này, rốt cuộc cô là ai? Cô không phải là hồ ly tinh đấy chứ? Tại sao lúc nãy hai người kia nghe tôi nói thì đột nhiên nổi điên lên như vậy.
Từ đôi mắt sâu thẳm đầy ưu tư của mình, cô gái nhìn tôi không chớp mắt, sau đó cô ấy nói bằng một giọng nói không khác gì người ở cõi âm:
- ......... Là Linh nguyên kim đan của tôi........ Nó cho anh phép thuật của tôi.......
- Linh nguyên kim đan? Chính là thứ mà cô đã đưa vào miệng tôi lúc nãy ư? Đó là cái gì?
Lòng tôi thấp thỏm lo sợ, Linh nguyên kim đan đó nghe tên không giống với một cái tên khoa học nào nên tôi cũng không tin tưởng lắm. Có điều với những gì vừa xảy ra thì tôi mới tin những điều cô gái kia nói là thật. Tuyệt đối không phải nói dối. Hơn nữa nhìn thấy phía sau cô ấy có sáu đuôi con cáo lòi ra, như vậy thật sự là không bình thường. Mặc dù tôi không tin chuyện thần quỷ, yêu quái nhưng không phải là chưa xem qua "Liêu trai chí dị", "Sơn Hải Kinh", "Hoài Nam Tử",... ít nhiều cũng biết được một chút.
-....... Nói với anh......... anh cũng không hiểu........
Cô ấy hình như không muốn trả lời câu hỏi của tôi.
- Đó là vật rất quý giá với tôi.
Cô gái chưa giải thích rõ ràng với tôi nhưng với tình huống này thì tôi tin cô ấy không phải người bình thường, tôi chỉ có thể dùng lối suy nghĩ phi khoa học để lý giải mà thôi.
- Thôi được, tuy rằng tôi không biết cô là ai và cô làm gì nhưng tôi có thể khẳng định cô không giống với người bình thường, tôi đoán cô bị nhốt ở đây, lại còn bị xiềng xích như vậy hẳn là có nguyên nhân của nó đúng không?
Tôi bước lên đứng trước cô thận trọng hỏi han.
- Không sai.......
Cô gái cúi đầu yếu ớt trả lời.
- Vừa rồi cô cho tôi ăn cái gọi là Linh nguyên kim đan gì đó, hẳn là người nào sau khi ăn nó sẽ có được năng lực của thần dược đó đúng không?
- Không sai.......... anh......... xem như là thông minh.
Cô nói với giọng khàn khàn.
Nghe những lời cô ấy nói tôi hơi giật mình.
- ........... Ăn Linh nguyên kim đan........... anh có thể sử dụng phép thuật.
- Nói như vậy, cô cũng có thể giống như tôi vừa rồi có thể điều khiển người khác bằng lời nói?
Nhìn tên lông mày rậm và Lão Trang nằm cách đó không xa tôi chợt thấy kinh hãi.
- .......... Có thể anh cũng nhìn thấy.......... cơ thể của tôi đã bị niêm phong rồi.....
Nghe cô ấy nhắc tôi mới để ý là phía sau cô có sáu cái đinh đóng trên vách và dán bùa vào sáu cái đuôi cáo kia.
Mặc dù tôi không hiều gì về đạo thuật huyền bí nhưng cũng đoán được cô gái kia bị một năng lực nào đó khống chế và không thể thoát ra khỏi đây được.
- Vậy.......
Tôi bước về phía trước, đi vòng ra phía sau cô, định mang sáu cái đuôi cùng bùa chú trên đó xuống, tôi không biết thứ bùa kia dùng để làm gì nhưng nghĩ đến mấy phim trên truyền hình thì làm vậy có lẽ sẽ giúp ích được điều gì đó.
Nhưng tôi vừa bước được hai bước thì cô ấy la lên:
- Đừng chạm vào! Đừng chạm vào lá bùa kia....
Tôi bị cô ấy làm cho giật mình nên dừng lại.
- Sao vậy?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!