Chương 8: Tôi Yêu Cầu Các Cậu Không Tấn Công Mạng Bạn Cùng Bàn Tịnh Kỳ Của Tôi

Khi về nhà, Tịnh Kỳ mặt buồn rười rượi lí nhí nói: "Thưa ba mẹ con mới về." Rồi liền đi về phòng đóng chặt cửa không chịu ra ngoài.

Nhìn Tịnh Kỳ cư xử lạ kỳ, Viên Tịnh và Tịnh Hoàng lo lắng vội đi tới trước cửa phòng cô nhỏ giọng hỏi: "Con gái, hôm nay trên trường có chuyện gì sao?"

Tịnh Kỳ cuộn tròn người trong chăn chỉ để lộ ra đôi mắt tròn xoe ngấng lệ chỉ chực chờ chảy xuống.

Cô không muốn ba mẹ phát hiện mình đang khóc nên đành viện một lý do: "Con chỉ buồn ngủ, ba mẹ đừng lo."

Viên Tịnh và Tịnh Hoàng đưa mắt nhìn nhau, tuy vẫn còn lo lắng nhưng nghe thấy Tịnh Kỳ nói vậy hai người cũng không định làm phiền cô nữa, chỉ nói: "Vậy con ngủ đi, ba mẹ chừa lại cơm cho con.

Thức dậy nhớ ăn nhé."

Không nghe thấy Tịnh Kỳ đáp, hai người nghĩ cô đã ngủ rồi nên cũng đi ra lại phòng khách.

Sau khi nghe tiếng bước chân ngày một xa, Tịnh Kỳ lúc này mới dám khóc.

Cô sợ khi nãy mình khóc ba mẹ sẽ nghe thấy tiếng nên đã cố kiềm chế để nước mắt không rơi.

Nhưng dù không có ai, Tịnh Kỳ cũng không dám khóc to, cô sợ mọi người trong nhà sẽ nghe thấy.

Tịnh Kỳ vùi cả mặt vào trong chăn thút thít khóc.

Cô không hiểu tại sao những người đó lại có thể buông ra được những lời cay nghiệt như vậy.

Cô chưa từng quen biết họ, chưa từng làm gì họ nhưng họ lại chê bai cô trên mạng.

Bản thân cô thật sự xấu đến mức đó sao, xấu đến mức cô thích ai cũng không có quyền sao?

Lúc này Tịnh Kỳ còn đang ở trong tuổi dậy thì, một độ tuổi rất nhạy cảm nên dù chuyện gì xảy ra cũng khiến cô bị tổn thương nghiêm trọng.

Không những vậy, thiếu nữ ở độ tuổi này vô cùng quan tâm đến vẻ bề ngoài của mình.

Nên khi bị người khác chê bai ngoại hình không những vậy còn bị đem lên mạng bàn tán thì sao Tịnh Kỳ có thể bình tĩnh được.

Càng nghĩ Tịnh Kỳ càng tự ti tủi thân mà rơi nước mắt.

Cô khóc nhiều đến nỗi thấm ướt cả chăn và gối.

Khóc đến nỗi đôi mắt cũng bắt đầu đau nhưng cô không tài nào dừng lại được.

Đến khi điện thoại rung lên, Tịnh Kỳ mở ra xem thì thấy bây giờ đã là 9 giờ tối rồi.

Thì ra cô đã khóc lau đến thế, nước mắt cũng đã cạn.

Khi nhìn thấy Lê Minh mới gửi một tin nhắn cho mình, cô vội lau những giọt nước mắt trên má rồi mở tin nhắn cậu gửi ra xem.

Tớ đang đứng trước nhà cậu đây."

Tịnh Kỳ ngay lập tức ngồi bật dậy, luống cuống đi tìm áo khoác vào rồi vội vã chạy ra ngoài.

Đến tóc cũng chưa chải mặt cũng chưa rửa, cứ thế mà chạy ra ngoài.

Lê Minh nhìn Tịnh Kỳ quần áo xộc xệch, tóc tai bù xù mắt thì sưng đỏ liền biết cô đã khóc cả buổi chiều.

Nhưng cậu vẫn vờ như không thấy, đưa cây kem mình đang cầm cho cô, nói: "Muốn ăn kem không?"

Tịnh Kỳ biết bây giờ bản thân vô cùng nhếch nhác nên vội cúi đầu nhận lấy cây kem Lê Minh đưa cho mình, rồi lí nhí nói: "Cảm ơn."

Cả hai chọn một ghế đá gần đó ngồi xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!