Chương 28: Chúng Ta Hẹn Hò Đi

Vì gần đây học tập quá áp lực, bây giờ có dịp ai cũng xả, ăn uống không kiên kị gì.

Chẳng mấy chốc mọi người đã ngà ngà say ngoại trừ Tịnh Kỳ và Lê Minh.

Khác với Tịnh Kỳ không dám uống bia, Lê Minh vẫn uống nhưng tửu lượng của cậu có vẻ tốt hơn những người khác.

Bây giờ vẫn còn tỉnh táo.

Vũ Gia lắc lư, kéo Tịnh Kỳ về phía mình, giọng say xỉn nói nhỏ: "Đây là thời cơ để mày tỏ tình với Lê Minh đấy."

Đoạn Vũ Gia nhét lon bia vào tay Tịnh Kỳ, nói nhỏ bên tai cô: "Nếu mày sợ thì uống một lon đi.

Say rồi sẽ không sợ gì nữa."

Tịnh Kỳ không nói gì, nắm chặt lấy lon bia Vũ Gia đưa.

Trương Khánh Hoà nhìn thấy Vũ Gia bây giờ đã say đến nổi ngồi không vững, cứ lắc qua lắc lại, hai mắt thì dính chặt vào nhau.

Hắn vội nhích người sang đỡ lấy Vũ Gia, tránh để cô nàng ngã đập đầu xuống bàn.

Nằm trong lòng ngực ấm áp, Vũ Gia lập tức nhắm mắt ngủ.

Trương Khánh Hoà nhẹ nhàng ôm cô nàng lên, đoạn quay qua nhìn Lê Minh nói: "Gia Gia say rồi, tao đưa em ấy về phòng trước."

Trương Khánh Hoà đi chưa được vài phút, Chu Vỹ cũng đứng lên về phòng vì hắn đã say lắm rồi, không ngồi tiếp được.

Thế là bàn lẩu chỉ còn hai người là Tịnh Kỳ và Lê Minh.

Bầu không khí giữa cả hai tĩnh lặng, chỉ có tiếng nước lẩu sôi sùng sục.

Lê Minh lên tiếng trước phá vỡ sự lúng túng: "Cậu muốn ăn nữa không?"

Tịnh Kỳ đang chìm vào suy nghĩ bồng bông của mình, bị tiếng nói của Lê Minh làm giật mình mở tròn mắt nhìn cậu.

Sau đó, cô mới nhớ cậu hỏi gì, cười ngượng nói: "À…tớ không ăn nữa…."

Đoạn Lê Minh đứng lên, tắt bếp nồi lẩu, nói: "Vậy tớ dọn dẹp."

Tịnh Kỳ vội đứng dậy phụ cậu dọn đồ: "Để tớ giúp cậu."

Cả hai đang dọn dẹp bàn lẩu bừa bãi, thì Tịnh Kỳ chợt nhìn đến lon bia nãy Vũ Gia đưa cho mình.

Cô mím môi lấy hết can đảm mở lon bia ra uống.

Lê Minh thấy Tịnh Kỳ hành động lạ, cậu cũng dừng tay, nheo mắt nhìn cô uống hết lon bia.

Vừa uống xong, đầu óc Tịnh Kỳ đã choáng váng, mắt mờ nhoè đi, hơi ga bia sộc lên mũi cay xè.

Cô không còn tỉnh táo nữa, hơi say rồi.

Nhưng nỗi sợ hãi trong lòng cô đã biến mất hết.

Tịnh Kỳ hai má ửng đỏ, mắt long lanh nhìn Lê Minh, mím môi nhẹ nhàng nói: "Cậu biết không, khi vừa nhìn thấy cậu tớ đã thích rồi.

Đến bây giờ vẫn còn thích…."

Không đợi Tịnh Kỳ nói hết câu, Lê Minh đã đi nhanh về phía cô, kéo mạnh cô vào lòng mình.

Tịnh Kỳ trừng to mắt, không biết nên làm gì tiếp theo, người cứng đờ đứng im để cậu hôn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!