Chương 5: (Vô Đề)

15.

Tôi đã làm việc suốt một tuần liền.

Cuối cùng, thân thể không chống đỡ nổi.

Sốt cao ngất lịm ngay trong văn phòng.

Khi tỉnh lại lần nữa, Lê Tâm đang ngồi trên sofa trong phòng nghỉ của tôi.

Tôi đưa tay xoa trán, đau đến ê ẩm.

Chỉ cảm thấy trong lòng… trống rỗng đáng sợ.

Lê Tâm bụng mang dạ chửa, đứng đó mỉm cười với tôi.

"Anh tỉnh rồi à."

Tôi nặng nề chống thân ngồi dậy.

"Cô đến đây làm gì?"

"Em gọi cho anh suốt một tuần, anh đều không nghe. Em lo quá nên đến công ty tìm anh."

Tôi liếc nhìn dáng vẻ rụt rè của cô ta.

Đầu lại càng đau hơn.

Tôi nhấn nội tuyến gọi thư ký vào.

"Đây là không gian riêng của tôi. Tôi đã nói rồi, không được phép để bất kỳ ai vào."

Thư ký cúi đầu thật thấp.

"Xin lỗi, chủ tịch. Cô Lê vẫn luôn đứng đợi ngoài văn phòng. Tôi vừa sang phòng kế hoạch một lúc… cô ấy tự ý vào."

Tôi không kiên nhẫn.

"Được rồi, ra ngoài đi."

Tôi quay sang nhìn Lê Tâm, thấy cô ta căng thẳng siết ch ặ t vạt váy.

Trước kia, khi cô ta tỏ ra yếu đuối như thế, tôi còn thương xót.

Nhưng hôm nay… chỉ thấy ghê tởm.

Thật muốn hỏi, cô cần gì phải diễn đến mức này?

"Chu Doãn… sao anh lại đột ngột thay đổi thái độ như vậy? Đừng như thế được không… em sợ lắm."

Tôi cười lạnh.

"Sợ? Cô sợ sao? Vậy cô có biết Tô Thuần đã ch ết rồi không? Lúc này cô ấy đang nằm dưới lòng đất lạnh lẽo."

"Xin lỗi, Chu Doãn… nhưng cái ch ết của cô ấy đâu phải do em gây ra, anh không thể trách em…"

"Đúng, cái ch ế t của cô ấy không phải do cô. Nhưng giải thích cho tôi xem, đây là gì?"

Tôi mở điện thoại, phát một đoạn video.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!