13.
Khoảnh khắc Tô Thuần được đẩy vào lò hỏa táng, tôi như mất hồn.
Trong đầu mơ hồ, những cuộc nói chuyện ngày xưa chợt hiện về:
"Tô Thuần, em không sợ đau sao?"
Cô ấy thản nhiên đáp:
"Không sợ, vết thương nhỏ thế này đáng gì?"
Nhưng ngay sau đó, Tô Thuần lại đổi giọng, bĩu môi, đưa bàn tay bị thương đến trước mặt tôi
"Không đúng, em sợ đau… ở trước mặt anh, em lại thấy đau. Nhanh đi, Chu Doãn, thổi cho em một cái."
Tô Thuần… bị nuốt trong ngọn lửa rực cháy.
Nhưng tôi vẫn cảm thấy, Tô Thuần vẫn còn sống.
Cô ấy đang kêu đau.
Tôi sụp đổ, lao về phía trước.
"Tô Thuần!"
Nhưng bị người khác giữ ch ặt, chẳng thể nhúc nhích.
Tôi quỳ sụp xuống đất, hai tay nắm chặt thành quyền, nện mạnh xuống nền.
…Tôi đã phụ Tô Thuần quá nhiều.
Nên ông trời mới để cô ấy rời đi theo cách này để trừng phạt tôi.
14.
Khi bước ra, Tô Thuần… đã biến thành một chiếc hộp nhỏ.
Cô ấy được an táng tại nghĩa trang liệt sĩ.
Ngày đưa tang, trời lất phất mưa.
Giữa những đóa cúc trắng, Tô Thuần nằm lại nơi này, mãi mãi.
Sau khi mọi người rời đi hết, tôi bảo thư ký mua một bó hồng.
Tôi ngồi trong mưa, ôm bó hoa ấy, không cách nào buông xuống.
Từ nhỏ đến lớn, sáu năm hôn nhân, tôi chưa từng nghĩ Tô Thuần quan trọng đến thế.
Vậy mà giờ đây, cô ấy không thể nói, không thể cười, cũng sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.
Tim tôi đau đến vỡ vụn.
Tô Thuần rõ ràng tràn đầy sức sống, vậy mà lại đột ngột lụi tàn.
Trong mắt tôi, dù là phụ nữ, cô ấy lại không gì không làm được.
Chưa từng có chuyện gì khiến Tô Thuần bỏ cuộc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!