Chương 3: (Vô Đề)

10.

Trước khi Tô Thuần được an táng, phần lớn thời gian, tôi đều ở bên cô ấy.

Có một đứa trẻ đến viếng, ngây thơ hỏi:

"Chú ơi, chú đứng đây không sợ sao? Bố mẹ cháu nói, nơi này toàn người ch ế t, bảo cháu đừng chạy lung tung."

Tôi nhìn Tô Thuần, người đang ngủ mãi.

Khẽ lắc đầu, cười nhẹ.

Sao lại sợ chứ?

Những ngày tôi còn có thể ở bên cô ấy…cũng chỉ còn một hai ngày cuối này thôi.

Sau này… Tô Thuần sẽ không tồn tại trên thế giới này nữa.

Tôi có muốn ở bên… cũng không thể nữa rồi.

Tay tôi đặt lên mặt kính quan tài.

Tôi không hiểu nổi, một Tô Thuần từng hoạt bát, đầy sức sống như thế, còn trẻ như thế…sao lại rời khỏi thế gian này?

Từ nhỏ, cô ấy đã giống con trai.

Những cô gái khác, dịu dàng, hát hay múa giỏi.

Còn Tô Thuần, tóc cắt ngắn, không thích mặc váy, chạy còn nhanh hơn cả con trai.

Thấy con gái bị bắt nạt, cô ấy xông lên đánh hai đấm, đuổi mấy thằng con trai kia đi.

Thực ra, Tô Thuần rất xinh.

Mắt to, mũi cao, da cũng không ngăm.

Đặc biệt khi cô ấy mở to mắt, đôi mắt tròn xoe nhìn tôi, tim tôi sẽ đập nhanh hơn.

Chỉ là… Tô Thuần không hiểu tâm lý đàn ông.

Đàn ông thích những cô gái khiến họ muốn che chở.

Ai lại thích một người cái gì cũng tự làm được, suốt ngày mặc đồ công nhân như cô ấy?

Đứa bé vẫn chưa đi, tay cầm bông cúc, chăm chăm nhìn tôi.

"Chú ơi, chú khóc sao?"

"Mộng Mộng!"

Mẹ của cô bé chạy tới, nhìn tôi một cái, rồi kéo con đi.

"Không phải mẹ bảo con đừng chạy lung tung sao? Nơi này toàn người ch ế t, con còn chạy loạn."

"Nhưng mà mẹ ơi, chú ấy khóc rồi, mắt đỏ lắm."

Người phụ nữ quay đầu nhìn tôi một lần, rồi lại quay đi.

"Đừng nói nữa, đi nhanh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!