Chương 2: (Vô Đề)

7.

Sau khi trở về đơn vị.

Theo đúng kế hoạch tác chiến đã được bố trí từ trước, chúng tôi chia thành các tổ, mai phục tại ba cửa xuất cảnh.

Đến ngày thứ ba phục kích, từ điểm số hai truyền đến tiếng s ú ng.

Chúng tôi đang ở điểm số ba, thần kinh căng thẳng.

Mục tiêu đã xuất hiện.

Tiếng s ún g ngày càng dồn dập, cũng ngày một tiến gần hơn.

"Điểm số ba chú ý, đối tượng đang chạy về phía các cậu, chuẩn bị chiến đấu."

"Rõ."

Quả nhiên, chưa đầy ba phút sau, trong rừng đã xuất hiện bóng người lao ra, chạy về hướng vượt biên.

Chúng tôi lập tức xuất kích.

Truy đuổi.

Ngay lập tức, trong rừng vang lên tiếng súng và tiếng truy đuổi dồn dập.

Chúng còn ba tên đang bỏ chạy, hai tên đã bị chúng tôi bắn hạ.

Tên còn lại… chính là thủ lĩnh của chúng.

Một đồng đội phía trước trúng đ ạ n, tay ôm bụng.

"Anh Trần, anh sao rồi?"

"Không sao."

Anh Trần gượng chịu, tay vẫn ôm vết thương ở bụng, tiếp tục lao lên phía trước.

Nhưng thể lực không theo kịp, mặt đầy mồ hôi lạnh.

Tôi giữ anh ấy lại: "Quân y sắp tới rồi, anh đừng cử động."

Tôi vội cầm bộ đàm: "Anh Trần trúng đ ạ n, quân y mau lên!"

"Tiểu Tô, em đừng đi."

Tôi chỉ mải đuổi theo phía trước, không ngoảnh đầu lại.

"Anh Trần, anh yên tâm, em nhất định sẽ không để hắn trốn khỏi biên giới!"

Trong rừng đầy gai nhọn, quất vào mặt rá ch từng đường m á u. Nhưng lúc truy đuổi, tôi chẳng cảm thấy đau.

Biên giới đã ở ngay trước mắt.

Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ, tuyệt đối không thể để tên khốn này vượt biên.

"Đứng lại! Không được động đậy, nếu không tôi b ắ n!"

Người đàn ông đội mũ lưỡi trai quay đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!