Lạc Thập Giai xoay người rời đi.
Vầng trăng sáng bị mây đêm che khuất, chỉ còn những ánh sao nhấp nháy. Ngoại trừ những tia sáng yếu ớt từ ánh đèn đường thì tất cả đều toát ra vẻ cô tịch, u uất.
Cô vừa bước đi được vài bước, Trầm Tuần đã đuổi tới nơi.
Anh là người có bản lĩnh cướp đoạt trời sanh, không hiểu thế nào là lùi bước cũng không biết ôn nhu. Tất cả chờ đợi đều bị ý nghĩ ham muốn đẩy lùi mất, cho nên một khi muốn cái gì sẽ lập tức đi đoạt lấy, đây cũng là cách sinh tồn của anh.
Anh ôm chầm lấy Lạc Thập Giai từ phía sau, cái ôm rất chặt, chặt đến mức khiến Lạc Thập Giai muốn nghẹt thở.
"Nếu như em thực lòng muốn anh chăm sóc cho cô ấy, thì em không nên nói những lời này." Trầm Tuần cúi đầu chôn vùi mặt mình ở hõm vai của Lạc Thập Giai. Mặc cho bản thân sa vào trong mùi thơm thiếu nữ nhàn nhạt của cô.
"Em biết rõ, em nói những lời này chỉ làm anh thêm hứng thú với em hơn mà thôi." Trầm Tuần xoay người Lạc Thập Giai lại, để cô nhìn thẳng vào anh, không cho cô có cơ hội trốn tránh, "Lạc Thập Giai, cớ gì em lại cương quyết như vậy, em sợ cái gì? Trốn cái gì?"
Lạc Thập Giai không trốn được ánh mắt của anh, hai bàn tay nắm chặt lại, cố gắng dùng giọng nói bình thản, đáp: "Trầm Tuần, anh là bạn trai của Chu Minh Nguyệt, anh đối với em như vậy, phải chăng không thích hợp?"
"Chỉ vì cái thân phận bạn trai này sao?" Trầm Tuần xì một tiếng chẳng đáng, "Chỉ vì cái này?"
"Anh buông tay." Lạc Thập Giai cố sức vung tay ra, thế nhưng vẫn không thoát ra được, Trầm Tuần vốn cao lớn, sức cũng lớn, Lạc Thập Giai nào phải là đối thủ của anh, Lạc Thập Giai cũng tỏ ra tức giận.
"Cho anh ba ngày, anh sẽ giải quyết xong chuyện này."
Nghe được câu này, Lạc Thập Giai trợn trừng mắt, "Trầm Tuần! Anh dám."
…
Nhiều năm trôi qua, anh đã thay đổi rồi. Anh đã từng theo đuổi cô như vậy, không để ý đến cảm nhận của người khác, trên thế giới này nào có chuyện gì làm cho Trầm Tuần lo sợ? Anh trắng trợn trêu chọc gây phiền hà cho cô, nhưng cô chưa từng thực sự trách anh.
Cuộc đời này gặp được anh, chính là trả nợ cho kiếp trước chăng?
Năm đó, khi anh và Chu Minh Nguyệt chia tay, cô từng cảm thấy may mắn, cứ tưởng rằng hai người họ có thể tiến tới với nhau. Dù sao Trầm Tuần là một kẻ thay bồ như thay áo, anh đổi quá nhiều bạn gái rồi, chờ tất cả mọi người quên đi, có lẽ… có lẽ…
Cảm giác mệt mỏi kéo tới, Lạc Thập Giai nhắm mắt.
"Đi thôi."
Lạc Thập Giai quay đầu kêu Trầm Tuần. Trầm Tuần đang cầm mấy cây phi tiêu trên tay.
"Là ông chủ nhét vào tay anh." Vẻ mặt anh đầy vô tội.
Lạc Thập Giai không ý kiến gì, chỉ yên lặng đứng ở bên cạnh chờ, "Vậy anh nhanh một chút."
Cô gái ngồi trên cái vali kia vẫn còn tiếp tục quơ tay múa chân. Cô ta ném kém cỏi, hầu như chẳng được mấy cái trúng đích, cô gái bĩu môi, vẫn không chịu chấp nhận sự thật.
Chắc là do quá chăm chú vào chuyện ném phi tiêu và bia ngắm, Lạc Thập Giai phát hiện, lại có tên trộm thừa dịp loạn đưa tay về phía túi của cô ta.
Cái túi đeo treo ngược ra phía sau lưng cô, mỗi khi cô ta khẽ động thì chiếc túi cũng lắc lư theo, tên trộm kia thử vài lần vẫn không được.
Lạc Thập Giai nhíu mày, tiến về phía trước một bước, vốn định tách tên trộm kia ra, nhưng không ngờ lại bị người khác đưa tay ra cản lại.
"Làm gì vậy?" Trầm Tuần vẫn còn đang ngắm nghía phi tiêu, cũng không liếc nhìn cô lấy một cái.
"Anh thấy rồi mà, còn hỏi?"
Trầm Tuần đưa tay chống môi khẽ cười châm biếm, cúi đầu ghé vào bên tai Lạc Thập Giai, làn hơi ấm áp làm cho toàn thân Lạc Thập Giai mềm nhũn, "Em không sợ người ta thẹn quá hóa thành giận, chĩa dao về phía người nhiều chuyện?"
Lạc Thập Giai không nhịn được liếc mắt trừng anh, anh cũng mặc kệ chẳng để ý đến, chỉ nhếch môi cười khẽ. Sau đó, mém một cái phi tiêu chuẩn xác tàn nhẫn về ghim lên trên túi cô gái kia, tốc độ nhanh như vậy, thiếu chút nữa ghim lên tay trên trộm tàn ác.
Tên trộm cảnh giác liếc mắt nhìn Trầm Tuần, biết được âm mưu của mình đã bị bại lộ, vội xoay người hòa vào dòng người đông đúc, trốn mất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!