Chương 8: (Vô Đề)

Lạc Thập Giai cảm thấy sau nhiều năm không gặp, tính tình của Trầm Tuần càng lúc càng thất thường khó đoán. Vốn dĩ đang chờ cô ghi vào sổ tay hóa đơn bữa cơm tối của hai người, tự nhiên anh bỗng nổi giận lái xe phóng đi.

Hai người vốn chẳng có quan hệ gì với nhau, hà tất phải đùa như có cảm tình với nhau? Lạc Thập Giai cười khổ.

Đồn công an làm lại chứng minh nhân dân cho cô, thế nhưng Lạc Thập Giai thấy chẳng còn hứng thú với trò kia nữa, muốn làm lại thì nên quay về chỗ mình sống làm cho tiện, dù sao lúc này cũng không có tiền, ngoại trừ bám theo Trầm Tuần thì cô cũng chẳng còn cách nào khác.

Trầm Tuần chạy xe vòng vo, làm Lạc Thập Giai choáng váng mặt mày bám theo, cuối cùng thì Trầm Tuần dừng lại trước cổng chợ đêm náo nhiệt.

Ngõ nhỏ chật hẹp cũ kỹ, những quầy hàng nhỏ bé chen chúc nhau dọc hai bên đường, có bán đồ cũng có bán thức ăn, Lạc Thập Giai cũng không biết tên cụ thể của đường phố này là gì, nhưng đoán chừng người của Lạc Dương đều thường xuyên đến đây, người đông chen chúc nhau, trong đó cũng có không ít du khách, và những người đến đây mua sắm.

Trầm Tuần dừng xe xong liền chui thẳng vào con đường chợ đêm. Lạc Thập Giai cũng chẳng nói gì vội đuổi theo sát. Cũng may anh vốn cao lớn, dù lọt thỏm trong đám người vẫn có thể nhìn thấy được.

Hai người bước vào trong một cửa hàng ngồi xuống trước cái bàn thấp, Trầm Tuần vừa ngồi xuống liền gọi mì, lại là mì.

Các món ăn trong cửa tiệm này khá hỗn tạp, có món đặc sản địa phương cũng có mấy món đặc sản của các vùng khác. Bày biện đơn sơ, không có thực đơn rõ ràng. Lạc Thập Giai cũng không biết cửa hàng này bán cái gì, đành phải bắt chước Trầm Tuần chọn món.

"Lấy cho cô ấy chén cháo cay." Trầm Tuần lên tiếng ngăn bà chủ lại, "Và thêm một tô mì."

Bà chủ tiệm quay lưng đi vào, Lạc Thập Giai vui mừng liếc mắt nhìn Trầm Tuần: "Chỗ này có bán cháo cay hả? Sao anh không nói sớm?"

"Những gì cần nói đều nói cả rồi." Trầm Tuần chẳng thèm nhìn cô, cũng không muốn ngồi đây đối diện với Lạc Thập Giai, "Chỉ nghe nói ở đây làm ngon."

Lạc Thập Giai nhìn gò má Trầm Tuần, ánh mắt chợt ôn nhu hơn, chẳng qua cô có thói quen che giấu điều này với anh.

"Anh không cần tốt với em như vậy."

Trầm Tuần hơi sửng sốt, lập tức quay đầu, vẻ mặt lạnh lùng, "Anh chỉ đến đây ăn mì, mì ở đây ngon có tiếng."

"Trước đây anh từng đến Lạc Dương."

"Ừ."

Câu chuyện bỗng nhiên ngừng lại, hai người không ai lên tiếng nữa. Sau khi thức ăn được dọn lên, đều tự cắm đầu ăn phần của mình, chẳng thèm nhìn nhau.

Năm đó tận dụng triệt để mọi cơ hội để nói chuyện với nhau, nhưng hôm nay lại chẳng ai buồn mở miệng, thời gian thật đúng là tàn nhẫn.

Lấp đầy cái bụng thì trời cũng đã khuya, phiên chợ đêm càng thêm tấp nập, Trầm Tuần bước chân hơi chậm lại.

Dòng người xô đẩy chen chúc, người đi đường băng dọc chen ngang làm cho con đường vốn chật hẹp càng trở nên lộn xộn. Tầm mắt tuy rằng vẫn không rời thân ảnh người đàn ông cao lớn phía trước, thế nhưng khoảng cách dần dần xa ra, tụt về phía sau vài mét. Mỗi lần chật vật tiến lại gần, sau đó lại bị dòng người tách họ ra xa, chẳng khác nào lời nguyền dành cho họ, khoảng cách giữa họ đều luôn như vậy, trông gần ngay trước mắt kỳ thực lại xa tận chân trời.

Lạc Thập Giai hơi chùn bước chân.

Có lẽ, không tiện tiếp tục dây dưa, vì sao không trở về thành phố Thẩm Quyến? Anh cũng muốn cô quay về đấy thôi.

Rốt cuộc là không thể đi, hay là chưa muốn đi? Ngay cả bản thân Lạc Thập Giai cũng không tìm được đáp án cho mình.

Trầm Tuần và Lạc Thập Giai cơ hồ cùng dừng lại trước một cửa hàng.

Trên quầy hàng rất nhiều búp bê và quà lưu niệm thường được thấy ở các quầy hàng trong chợ đêm, anh mua vài cái phi tiêu, chỉ cần phi trúng món nào thì được nhận cái đó.

Có ba người đang đứng trước cửa hàng, là một đôi tình nhân và một cô gái trẻ xách vali to. Cô gái ném hụt nhiều lần vẫn không nản lòng, dù sao trên tay cô vẫn còn một nắm to, Lạc Thập Giai chú ý tới cái vali hành lý to đặt bên cạnh cô gái này, nhìn cái nhãn dán trên rương hành lý cô mới phát hiện cô gái kia mặc toàn đồ hàng hiệu, hóa ra là con gái nhà giàu đến đây vui chơi, đột nhiên Lạc Thập Giai hiểu cái kiểu tiêu khiển "đốt tiền" của loại người này.

Lại nhìn đôi tình nhân đứng bên cạnh, hai người đang thảo thuận xem nên lấy con búp bê nào, chàng trai thì chăm chút còn cô gái lại thẹn thùng. Hình ảnh kia làm cho Lạc Thập Giai cảm thấy quen thuộc.

Cơ hồ là vô ý thức ngẩng đầu nhìn về phía Trầm Tuần, giống như có cùng cảm xúc giống nhau, anh cũng đang nhìn cô.

Rất nhiều năm trước, bọn họ cũng từng chơi trò phi tiêu ở chợ đêm như thế này.

Khi đó ba người cùng đi chung, Lạc Thập Giai, Trầm Tuần, Chu Minh Nguyệt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!