Mười một giờ trưa, hai người thu dọn xong hành lý của mình liền một trước một sau đi ra trả phòng. Lạc Thập Giai không có tiền, tất cả chi phí đều do Trầm Tuần trả.
Lạc Thập Giai tìm bà chủ nhà nghỉ gia đình lấy tờ hóa đơn, cất cẩn thận vào túi.
"Em sẽ trả tiền lại cho anh." Lạc Thập Giai quay sang Trầm Tuần đang múa may vài động tác thể dục nhỏ làm nóng người.
Trầm Tuần từ chối cho ý kiến, cầm hành lý bước đi.
"Tiếp theo chúng ta sẽ đi đâu?" Lạc Thập Giai vác ba lô của mình lên chạy theo anh, cẩn thận hỏi.
Trầm Tuần ném túi hành lý vào khoang sau xe, sau đó đóng cửa xe cái rầm, cũng không hề quay đầu lại hỏi Lạc Thập Giai, "Có muốn đi dạo Lạc Dương một vòng không?"
Trầm Tuần tùy ý dựa vào chiếc xe Jeep bẩn thỉu của anh, thấy Lạc Thập Giai đưa mắt nghi hoặc nhìn mình, bèn giải thích, "Dù sao cũng đến đây rồi."
"Lạc Dương có gì vui?" Lạc Thập Giai hỏi.
"Hang đá Long Môn, chùa Bạch Mã, còn có một công viên rừng nguyên thủy gì đó."
Lạc Thập Giai đăm chiêu suy nghĩ.
"Cháo cay, lẩu Lạc Dương (Lạc Dương thủy tịch), cháo trắng, còn có canh miến thịt (*)." Trầm Tuần lại nói.
"Ăn ở đâu?"
Trầm Tuần thấy cô đã có tinh thần hơn, khẽ cười mỉm, trong giọng nói còn mang theo chút bùi ngùi, "Em chẳng khác gì ngày xưa."
Anh chỉ nói một nửa, thế nhưng cả hai đều ngầm hiểu ẩn ý ở nửa câu sau mà anh vẫn chưa nói ra. Đó là khoảng thời gian vui vẻ hiếm hoi giữa hai người, nhưng lúc này, chút vui vẻ ấy lại làm cho cả hai rơi vào trầm mặc.
Trước đây, những lời nói thế này cũng mang hàm ý tàn nhẫn.
"Đi thôi." Trầm Tuần thu hồi biểu tình trên mặt, chui vào trong xe.
Lạc Thập Giai nhìn bóng lưng của anh, nỗi chua xót dâng lên trong lòng.
Rất nhiều rất nhiều năm trước, Trầm Tuần đã từng dõng dạc nói với Lạc Thập Giai rằng: "Cuộc đời này rất ngắn ngủi, có lẽ anh không thể đưa em đi hết mọi nơi trên thế gian này, nhưng chỉ cần em còn sống, anh sẽ để dấu chân của hai ta in dấu ở nhiều nơi trên thế giới."
Nếu như năm đó gạt bỏ mọi chông gai để đi đến với anh, kết cục hôm nay phải chăng sẽ thay đổi?
Có lẽ sẽ thay đổi, họ sẽ chống lại tất cả để được đến với nhau, sau đó lại cô đơn cắn nuốt bị chông gai ngăn trở, cuối cùng trở thành một cặp uyên ương si tình, mặc cho mọi khó khăn trong cuộc sống vẫn đắm chìm trong tình yêu của mình.
Yêu với hận, hận và phân ly, Lạc Thập Giai lựa chọn yêu hận.
Ai nói cô không phải là người con gái tàn nhẫn?
Tương lai giữa hai người họ, cho tới bây giờ đều đi theo quyết định của cô.
****
Bữa trưa họ ăn cơm trong thành phố Lạc Dương, các quán xá tấp nập người ra vào, họ tìm một chỗ đậu xe.
Lạc Thập Giai chưa từng đến Lạc Dương. Cái thành phố cổ kính này lưu lại cả những kiến trúc cổ có niên tuổi hơn bốn ngàn năm, hương vị cổ xưa còn tản ra từ trong mỗi ngõ ngách, từng tấc đất ở vùng đất trung nguyên này. Nếu như đến đây du ngoạn, tất nhiên sướng không gì bằng, có điều hôm nay Lạc Thập Giai vừa không có tiền cũng không rỗi rảnh, chẳng qua chỉ tiện đường tạt ngang qua mà thôi.
Qua ba giờ chiều họ mới ăn bữa trưa, Trầm Tuần tìm một cửa tiệm chuyên bán mì, nhưng ít thịt, cuộn mì được đặt trong chén nhỏ, bảo đảm ăn no.
Không thể không nói con người Trầm Tuần thực sự chẳng có chút tình thú nào, suốt đoạn đường này anh chỉ chọn những thực phẩm chắc bụng là chính. Mà Lạc Thập Giai đi theo anh ăn những món này lại cảm thấy chẳng thích thú gì.
"Lần nào anh dẫn theo phụ nữ đều ăn những món này sao?" Lạc Thập Giai ăn no căng bụng, cầm đũa nghịch mấy sợi mì còn sót trong chén, hết kéo lên lại thả xuống.
"Phải xem thuộc dạng nào nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!