Chương 69: (Vô Đề)

Sáu giờ sáng hôm sau, Lạc Thập Giai đã xách vali lục đục rời đi.

Lạc Thập Giai không muốn tiếp tục nghe những lời phỏng đoán của ông chủ Lưu và thư ký về mối quan hệ giữa cô cùng Trầm Tuần, cũng không muốn nghe những lời bẩn thỉu của họ.

Vốn dĩ cô cũng có chút cảm thông với vợ chồng ông chủ Lưu và đứa bé Đậu Đậu kia cho nên mới giúp họ tiêu tán những việc làm bẩn thỉu. Người thương cảm cũng có chỗ đáng trách, quả nhiên lời người xưa nói không bao giờ sai.

Bọn họ muốn tính kế với cô, đương nhiên chuyện cô muốn rút lui cũng không được chấp thuận, cô càng không muốn ngồi đây chờ họ gật đầu, cũng không muốn nhận chút phí cố vấn này, đành phải lặng lẽ bỏ đi.

Mỗi ngày bến xe Sài Hà chỉ có mấy tuyến xe đi thành phố Ngân Xuyên, Lạc Thập Giai dò hỏi thì biết có chuyến lúc bảy rưỡi, giờ đến đó vẫn còn kịp.

Bước ra hành lang khách sạn mới phát hiện trời đã vào thu, lá rụng đầy đường, tiếng xào xạc vang lên theo mỗi bước chân, làm Lạc Thập Giai nhớ đến tình cảnh của nhiều năm trước.

Vòng sáng lờ mờ dần hiện lên ở phía xa xa báo hiệu trời sắp sáng, vòng sáng bùng cháy đó phá vỡ màu lam u tĩnh phát ra từ ánh trăng, Lạc Thập Giai biết đó là khúc nhạc dạo của ánh bình minh. Lạc Thập Giai hít sâu một hơi, không khí se lạnh, sương đêm vẫn còn rất nồng, và trong đó còn có cả sự nặng nề.

Lặng lẽ thở ra một hơi dài, ngay cả bản thân cũng không phát hiện nổi uể oải trong đó, cất bước nhanh chóng rời đi, bước từng bước xuống bậc thang, mới vừa đi ra cửa chính, ngẩn đầu lên liền nhìn thấy người đàn ông luôn làm nhiễu loạn trái tim mình bỗng thình lình đứng ngay trước mặt. Anh vẫn mặc bộ quần áo hôm qua, đứng im ở đấy chẳng khác nào pho tượng.

Lạc Thập Giai nhìn thấy anh như vậy cũng giật mình, tóc tai và quần áo của anh ướt đẫm sương, có lẽ là sương đêm đọng lại.

"Anh ở đây cả đêm sao?" Cô chỉ có thể nghĩ đến mỗi khả năng này, Lạc Thập Giai cau mày.

Trầm Tuần lại như không nghe thấy câu hỏi của Lạc Thập Giai, chỉ đưa mắt nhìn cô, cuối cùng ánh mắt dời xuống vali hành lý cô đang kéo đi.

"Em phải đi sao?"

Lạc Thập Giai tránh ánh mắt anh, nhìn sang nơi khác đáp, "Phải."

"Em không cần phải làm như vậy." Nỗi đau đớn dâng trong mắt Trầm Tuần, "Chúng ta gặp nhau chỉ vì công việc."

"Em có chuyện phải đi, Trầm tổng không nên suy nghĩ nhiều."

Trầm Tuần vẫn nhìn chằm chằm Lạc Thập Giai: "Đứa bé ngày hôm qua, anh biết rồi, nó là con trai của vợ chồng ông Lưu."

Bị vạch trần thẳng mặt, Lạc Thập Giai hoảng hốt trong nháy mắt, nhưng chỉ là trong nháy mắt mà thôi.

"Cho nên?"

Trầm Tuần thấy vẻ lạnh lùng và xa cách của cô, những lời anh suy nghĩ suốt đêm bỗng thể thốt ra khỏi miệng.

"Tối hôm qua anh bị say, cho nên đùa em một chút thôi. Chứ anh biết rõ, em không thích như vậy, anh cũng không phải người thích đeo bám kiểu đó."

Trầm Tuần cúi đầu trầm mặc vài giây, cuối cùng mới trịnh trọng ngẩng đầu, anh nhìn thẳng vào Lạc Thập Giai, trong ánh mắt kia bao hàm nhiều tình cảm phức tạp.

"Không cần như vậy, nếu em không muốn, anh sẽ không dây dưa nữa."

Bến xe Huyện Sài Hà không lớn, thoạt nhìn như một bãi tập lái xe, tầng trệt là chỗ bán vé, tầng hầm 1 là phòng đợi, chuyến xe sớm vắng người, xếp hàng mua vé xong, chuyến xe sớm nhất đã khởi hành, bảy giờ rưỡi coi như không kịp, chuyến xe tiếp theo phải chờ đến tám giờ rưỡi.

Ngoài cửa bến xe chật nít người ngồi chờ, Lạc Thập Giai ngồi xuống băng ghế cùng ăn sáng với những người khác. Nhìn thoáng qua thời gian, vẫn còn một tiếng đồng hồ nữa mới đến giờ khởi hành, ngồi đợi dưới tầng hầm rất oi bức, cô bèn xách hành lý đi lên mặt đường.

Tình hình xung quanh bến xe không được quản lý nghiêm, có rất nhiều xe hàng rong và chòi quán, trông nhếch nhác và dơ bẩn. Trên đường xe chạy tới lui, Lạc Thập Giai cũng không tiện đi xa, chỉ tìm một sạp báo gần đó ngồi nghỉ, muốn mua một tờ báo hoặc quyển tạp chí để đọc lúc xe chạy.

Ông chủ sạp báo nhìn thấy Lạc Thập Giai xách hành lý từ bến xe đi tới, cứ tưởng là người từ phương xa đến huyện Sài Hà, lập tức nhiệt tình chạy ra đon đả mời chào, "Cô ơi, vừa mới tới à? Có cần mua bản đồ không?"

Lạc Thập Giai còn chưa kịp trả lời, ông chủ đã lôi tấm áp phích ra quảng cáo: "Cái này là miễn phí, bên trong có giới thiệu rất nhiều danh lam thắng cảnh của huyện chúng tôi, nếu như cô muốn xem kỹ thì có thể mua một tấm."

Thấy Lạc Thập Giai cầm lấy tờ áp phích quảng cáo, ông chủ lại thêm nhiệt tình: "Phía dưới thôn Trung Bình hiện giờ đã thành khu bảo tồn thiên nhiên, có một làng du lịch lớn, nếu cô có thời gian thì đến đó chơi."

Cái ông chủ sạp này đang còn nói huyên thuyên các địa điểm, muốn bán bằng được một tấm bản đồ, thế nhưng bất luận ông có nói gì thì Lạc Thập Giai vẫn ngây ra như không nghe thấy, ánh mắt cô mở to nhìn thẳng vào tấm áp phích quảng cáo cho làng du lịch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!