Làng du lịch phát triển quy mô lớn, người đến bàn chuyện hợp tác làm ăn rất nhiều, mấy năm này Trầm Tuần đầu tư rất nhiều hạng mục. Có rất nhiều cuộc hẹn đã không phải đích thân đi gặp, rất nhiều chuyện đều giao cho thư ký giải quyết.
Ông chủ đánh tiếng hẹn lần này đến từ Hải Thành, là người nhiệt tình, đã ba lần bảy lượt xin hẹn gặp làm cho thư ký và mấy người quản lý của Trầm Tuần đều cảm động. Cho nên, Trầm Tuần mới có mặt ở đây tiếp đón họ.
Trầm Tuần có chuyện phải rời Tây An mấy ngày quay về Sài Hà. Anh vừa bước chân vào công ty thì điện thoại của Hàn Đông gọi tới.
Điện thoại vừa được kết nối liền nghe thấy tiếng oán giận, "Đã nói sau khi hôn lễ kết thúc thì ở lại chơi vài ngày rồi. Con mẹ nó, chưa chi đã vội đi mất dạng."
Tài xế chở Trầm Tuần đến nhà hàng, cung kính mở cửa xe cho anh, anh phất phất tay, ý bảo tự anh sẽ mở. Mấy năm qua, mặc dù đã trở thành ông chủ, nhưng anh vẫn có thói quen đích thân làm.
"Tôi bận công việc mà." Mặc dù bị trách móc nhưng Trầm Tuần vẫn cười.
"Kiếm nhiều tiền để làm gì? Giờ cậu có vui không? Sao tôi thấy lúc cậu nghèo thì vui vẻ hơn hiện giờ?"
Hàn Đông vẫn phàn nàn, lời chỉ thuận miệng nói ra, người nói vô ý, Trầm Tuần là người nghe lại có lòng. Anh giật mình ngẩn người hai giây, tự giễu trả lời: "Ngoại trừ kiếm tiền, thì mọi thứ đều vô vị rồi."
Hàn Đông vì lời nói của Trầm Tuần cũng trầm mặc, hồi lâu mới nói: "Cưới vợ đi."
Trầm Tuần cười: "Vừa kết hôn đã bắt đầu hối thúc tôi rồi."
"Cậu…" Hàn Đông dè dặt hỏi, "Cậu vẫn còn… đi tìm cô ấy sao?"
Không cần phải nói tên. Tất cả mọi người đều hiểu cô ấy là ai.
"Trung Quốc lớn như vậy, cô ấy đã cố tình trốn thì biết đi đâu tìm?"
Đáp lại Trầm Tuần, là tiếng thở dài của Hàn Đông.
Năm năm trước, vụ án cái chết của Trường Trì vì không đủ bằng chứng nên người hiềm nghi được thả ra. Trường An gần như phát điên lên đòi cầm dao đâm chết kẻ thủ ác, cuối cùng bị Hàn Đông ngăn được.
Để đòi lại công đạo cho Trường Trì, Trầm Tuần buộc phải rời xa đứa con đang trong thời kỳ bình phục, thậm chí bỏ lỡ thời cơ tốt nhất để tìm Lạc Thập Giai, quay về giếng mỏ thôn Trung Bình. Dốc toàn lực vào công việc đào móc di thể.
Không biết có phải đã xui lại gặp thêm rủi hay không, vị trí đặt hầm mỏ bị sạt lở sau mấy trận mưa xuân xối xả. Đừng nói đào móc di thể, ngay cả hầm mỏ đan bị đào móc cũng bị vùi lấp.
Nếu không phải Trầm Tuần phát hiện cơn mưa to này sẽ gây nguy hiểm, vội ra lệnh rút công nhân, e rằng sẽ tổn thất lớn hơn nữa.
Mà lần ấy, Trường An rời khỏi Sài Hà trở về Tây An, cũng không quay về nữa, cô nói, nếu như đây là số phận an bài kết cục cho Trường Trì, thì cô sẽ chấp nhận nó.
Trường An bỏ qua, Trầm Tuần vẫn không chịu buông tha. Anh bán căn hộ trong thành phố Thẩm Quyến, toàn bộ đều đổ dồn vào công việc đào bới, bất luận thế nào cũng muốn tìm được di thể người gặp nạn để trao trả lại cho người thân của họ, cũng đòi lại công bằng cho Trường Trì.
Có lẽ ông trời cũng rủ chút lòng thương xót đối với anh. Tuy rằng vẫn chưa tìm được vị trí hầm mỏ lúc đầu, nhưng anh đã biến họa thành phúc, dò được một mỏ than khác, bán lời được ít tiền.
Làng du lịch của Diêm Hàm mới được đầu tư phân nửa thì bị phá hủy do lở đất, khi làng du lịch thuộc huyện quản lý, trước đây là huyện hợp tác cùng công ty của Diêm Hàm lợi nhuận chia đôi, sau đó Diêm Hàm xảy ra chuyện, không ai tiếp tục đầu tư, tiếp theo sau đó lại xảy ra thiên tai, rất nhiều người đều cảm thấy nơi này không cát lợi, cũng không bỏ vốn ra nữa. Hiện tại trên huyện nhiều lần phát công văn kêu gọi đầu tư, thế nhưng vẫn không có ai nguyện bỏ vốn đầu tư vào huyện này.
Tận đến khi Trầm Tuần có ý định phát triển hạng mục này.
Huyện thị vì muốn đẩy hạng mục rủi ro này sang cho Trầm Tuần, đã ưu ái hạ giá bán cả ngọn núi cho anh. Lúc đó Trầm Tuần đổ dồn hết tất cả tiền vốn trong công ty vào đây, xây dựng nên làng du lịch, khi vừa mới bắt đầu khánh thành thì không bao lâu sau quốc gia hạ công văn khoanh vùng khu bảo hộ thiên nhiên tự nhiên, ngọn núi của anh bất ngờ cũng nằm trong phạm vi đó.
Vận mệnh của anh rốt cục cải biến.
Lúc Lạc Thập Giai còn ở bên cạnh anh, từng oán hận với anh rằng, bao năm qua cô đã làm cố vấn pháp luật cho rất nhiều công ty lớn. Không có ông chủ nào sạch sẽ, người kiếm được càng nhiều tiền thì hầu hết đều có trái tim băng lãnh. Bọn họ làm từ thiện rất nhiều, quyên rất nhiều tiền, tất cả chỉ vì danh dự mà thôi, còn những xí nghiệp có lương tâm thì rất hiếm.
Bởi vì một câu xúc động nhất thời của Lạc Thập Giai, năm năm này, bất luận Trầm Tuần phát tài thế nào, mỗi đêm đều giật mình thức dậy tự vấn lương tâm. Chính vì anh không ngừng tự xét lại, mới được huyện Sài Hà ủng hộ. Mấy năm này anh đã giúp đỡ rất nhiều người dân ở huyện Sài Hà, đặc biệt là thôn Trung Bình. Hơn nữa hầu như anh có mặt ở huyện Sài Hà quanh năm, vẫn luôn tiến hành đào móc di thể. Dù tất cả tiền bồi thường người gặp nạn đã được giải quyết xong, công việc đào móc cũng không thuận lợi, tiền đổ ra thành công cốc, nhưng anh chưa từng nghĩ tới chuyện buông tha. Chính sự kiên trì này của anh, đã xoa dịu nỗi đau mất người thân của các thân nhân gia thuộc, cũng chiếm được lòng tin và sự tôn trọng từ họ.
Anh thành công, nhưng anh chưa từng vui vẻ. Lúc trước anh còn mỉa mai Diêm Hàm, hôm nay rốt cục anh biến thành con người giống ông ta.
Hàn Đông và Trường An kết hôn, Trầm Tuần là bạn bè thân thiết không thể vắng mặt, buộc quay lại mảnh đất khiến anh vừa khiếp đảm lại ray rứt. Đã qua mấy năm, Trường An cũng trải qua một đoạn cảm tình không thuận lợi, Hàn Đông cũng trôi nổi vài năm, cuối cùng hai người gắn kết lại với nhau.
Trường An không mấy hồi hộp khi làm cô dâu, nhưng vẻ mặt rất dịu dàng. Mà vẻ mặt của Hàn Đông thì liên tục biến hóa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!