Năm năm sau.
Tam phục thiên (*) là những ngày oi bức khiến tâm trạng buồn bực khó chịu. Dù ngồi trong quán cà phê có điều hòa, dõi mắt nhìn ra ánh nắng chói chang bên ngoài cửa sổ cũng không vơi bớt nỗi chán chường trong lòng. Từ lúc vào quán đến giờ, Trầm Tuần đã cúi đầu nhìn đồng hồ ba lần.
(*) Tam phục thiên: = khoảng thời gian giữa tiết tiểu thử (vào ngày 6, 7, 8 tháng 7) và lập thu (ngày 7, 8, 9 tháng 9), là những ngày nóng bức lại ẩm ướt
Cô gái ngồi đối diện anh thấy vậy, hơi bối rối. Trước giờ chưa từng yêu ai, cũng không khéo trong chuyện giao tiếp với phái nam. Sau khi tốt nghiệp cấp ba, bước chân vào giảng đường đại học sư phạm đến lúc tốt nghiệp thì xin vào làm giáo viên trung học cơ sở, là cô gái mang nét đẹp nội tâm. Nay hai mươi chín, cha mẹ thúc giục, buộc cô phải đến tham dự cuộc xem mắt này.
Sau khi lịch hẹn được ấn định, cô bỗng thấy trông mong, khát vọng được yêu và mơ ước về hôn nhân gia đình.
Một người con gái bình thường như vậy, cũng là bức tranh rất đỗi bình thường trong cái thành phố này.
"Anh Trầm, xin hỏi anh có việc bận sao?" Dáng vẻ thấp thỏm không yên của Trầm Tuần làm cô không nhịn được lên tiếng hỏi.
Trầm Tuần nghe tiếng gọi mới định thần lại, quay sang nhìn cô gái đang ngồi trước mắt.
Có lẽ trước nay luôn chăm chỉ học hành, trên người cô vẫn toát ra hương vị sinh viên, không đoán được tuổi tác thật, khuôn mặt xinh xắn, đẹp nhưng không quá sắc sảo, da trắng mịn, tóc đen uốn lọng, cô đeo chiếc kính giọng bạc trông rất nhã nhặn và trầm tĩnh.
Đây là cô giáo của Manh Manh, Manh Manh rất thích cô. Kể từ lúc Manh Manh bước vào trung học đã luôn miệng khen cô giáo này với Trầm Tuần, nói cô ấy đối xử rất tốt với con bé. Có lúc, mỗi lần Trầm Tuần đến trường, cô đều nhiệt tình chào hỏi, tận đến lúc mẹ anh đánh tiếng, thì cô ấy mới bộc lộ tình cảm với Trầm Tuần.
Mẹ anh rất hài lòng về cô, bằng cấp có, tính tình lại ôn hòa, tuổi tác cũng đến độ chín mùi, mà điều quan trọng nhất chính là thích Manh Manh. Nếu như cô ấy lấy Trầm Tuần thì càng biết cách giáo dục Manh Manh hơn.
Việc làm ăn của Trầm Tuần mấy năm này phát triển nhanh như gió, chỉ thiếu một người phụ nữ có công việc ổn đỉnh và chuyên tâm chăm lo việc nhà như cô ấy.
Cho nên bà Trầm càng hài lòng về mối quan hệ này.
Trầm Tuần cúi đầu liếc nhìn đồng hồ đeo tay, cuối cùng tỏ vẻ áy náy nói, "Xin lỗi, tôi có chuyến bay vào chiều nay, là tham dự hôn lễ của bạn bè."
Lời của Trầm Tuần tất nhiên còn có ý cự tuyệt mối lương duyên này. Cô gái đối diện hơi thất vọng, nhưng vẫn vẫn duy trì phong độ nên có. Cô khẽ mỉm cười nói: "Không sao, nếu anh có việc gấp thì cứ lo giải quyết trước."
"Tôi đưa cô về, trời nắng quá."
"Không cần đâu."
Khi hai người tạm biệt nhau ở cửa quán cafe. Cô gái đột nhiên gọi Trầm Tuần lại, "Anh Trầm."
Trầm Tuần mờ mịt quay đầu lại.
"Nghe nói anh Trầm đã ly hôn bảy năm, vẫn không tái giá."
Đứng dưới cái nắng gắt giữa trưa làm Trầm Tuần lóa mắt không thể mở mắt lên được. Trước mắt đột nhiên tối sầm lại, lại đột nhiên sáng ngời.
"Tôi không có dự định kết hôn."
"Vì sao?"
"Đã từng yêu một người, trong lòng vẫn chỉ có mỗi cô ấy."
Cô gái kia đột nhiên cười cười, chỉ chỉ tay vào tay Trầm Tuần.
"Cô ấy tên Thập Giai?"
"Hả?"
Cô gái chỉ vào ngón áp út trên tay trái của mình nói, "Trên ngón áp út của anh có tên cô ấy."
Trầm Tuần vuốt ve hình xăm trên ngón tay. Năm năm trôi qua, nó vẫn không phai màu, vẫn in rõ tên của ai đó.
"Anh Trầm, tạm biệt." Cô gái cười rạng rỡ, rất tự nhiên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!