"Lạch cạch…" Tiếng mở cửa thô bạo đột ngột vang lên, Lạc Thập Giai và Diêm Hàm đều giật mình nhìn sang cửa.
Loan Phượng lo lắng xông vào, trước giờ bà có thói quen chăm chút tóc tai cẩn thận, thế nhưng lúc này trông hơi rối loạn, khuôn mặt cũng không được trang điểm cẩn thận như mọi ngày, và đáy mắt chất đầy nỗi lo lắng không thể che giấu.
Bà cau mày, mắt mở to nhìn xoáy vào Diêm hàm, vừa mở miệng định nói gì đó thì Diêm Hàm đã lạnh lùng nói, "Đi ra ngoài."
Lời của ông chẳng khác nào gáo nước lạnh hắt thẳng vào người bà, cũng dập tắt toàn bộ ngọn lửa vừa nhen nhóm trong lòng Loan Phượng, vẻ mặt cự tuyệt và lạnh lùng của Diêm Hàm làm cho bà hơi kinh hồn bạt vía nhưng vẫn cố duy trì vẻ bình tĩnh.
"Công ty đang xảy ra chuyện lớn như vậy, ông không lo giải quyết mà ở đây dây dưa với nó làm gì?" Bà tiến lên hai bước, đưa tay nắm chặt lấy áo của Diêm Hàm, lần đầu tiên to gan giằng co cùng ông: "Những năm qua ông dùng thủ đoạn gì để làm giàu, chính ông là người hiểu rõ nhất. Cái tập đoàn kia khó vượt qua được cuộc điều tra này, ông nghe tôi một lần đi, đi theo tôi, đi thật xa."
Từ lúc Loan Phượng xông vào, Lạc Thập Giai đã cố chống người ngồi dậy, giờ nghe thấy Loan Phượng nói như thế thì trong đầu nhanh chóng phân tích ý tứ trong đó.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Lạc Thập Giai hỏi, dạo gần đây cô chuyên tâm chăm lo cho đứa bé trong bụng, hoàn toàn không để ý đến bất cứ chuyện gì khác.
Thấy Lạc Thập Giai hỏi tới, Diêm Hàm chán ghét nhìn Loan Phượng. Ông không muốn Lạc Thập Giai biết những chuyện này, Loan Phượng lại xông đến nói hết với cô, Diêm Hàm sao có thể không giận, ánh mắt lạnh lùng của Diêm Hàm làm cho Loan Phượng lui về sau theo bản năng.
Lạc Thập Giai thấy Diêm Hàm muốn đánh Loan Phượng, cố chống người đứng lên, lại bị Diêm Hàm đẩy mạnh, cô ngã ngồi xuống giường, bây giờ Lạc Thập Giai là phụ nữ có mang, chỉ cần bị xô nhẹ một cái cũng không đủ sức đứng vững. Cô ngã lăn ra giường, vộ vã bưng bụng của mình, không dám động đậy nữa.
Loan Phượng sợ Diêm Hàm đánh thật, vội vã chạy đến ôm lấy Diêm Hàm lại bị Diêm Hàm đẩy mạnh ra, bà lảo đảo người ngã xuống đất. Dù vậy, Loan Phượng vẫn không chịu buông tay, bò đến ôm lấy hai chân Diêm hàm, cố gắng ngăn ông bước lại gần Lạc Thập Giai.
Quần áo Loan Phượng bị rách toạc ra, bà chẳng màn đến hình ảnh của mình, cứ khư khư ôm chặt lấy Diêm Hàm, bất luận ông giãy giụa thế nào cũng liều chết không buông tay. Lạc Thập Giai trơ mắt nhìn Diêm hàm đá mạnh mấy cái vào ngực và xương hông của Loan Phượng thế nhưng bà cố chịu, đôi tay vẫn níu chặt không buông.
"Trước giờ nó chưa từng yêu ông, ông thả nó đi đi." Loan Phượng đau khổ cầu khẩn Diêm Hàm, bà hy vọng những lời cầu khẩn của mình có thể dấy lên chút thiện tâm trong tim Diêm Hàm, để ông buông tha cho Thập Giai.
Tiếng khóc đau thương của Loan Phượng làm lòng Lạc Thập Giai đau đớn. Cô lại chống tay nhổm người ngồi dậy, môi mím chặt, mắt trợn trừng nhìn Diêm Hàm.
"Người đâu? Đều chết hết rồi sao?" Diêm Hàm giận dữ quát: "Lôi mụ điên này nhốt vào phòng cho tôi."
Tiếng quát đầy tức giận của Diêm Hàm làm mọi người trong phòng đều hoảng sợ đến mức không dám ra ngoài. Chú Chu và cô giúp việc nghe thấy mệnh lệnh thì nơm nớp lo sợ bước vào, lôi Loan Phượng ra, Loan Phượng hiện đang bị ung thư thời kỳ cuối thì làm sao chống lại được họ, bất luận bà giãy giụa như thế nào, vẫn bị họ lôi ra ngoài.
"Diêm Hàm! Ông sẽ hối hận! Ông sẽ hối hận!" Loan Phượng bị ghìm chặt, miệng vẫn không ngừng gào thét.
Thấy Loan Phượng sắp bị lôi đi. Lạc Thập Giai cực kỳ tức giận, đứng lên muốn cản lại, lại bị Diêm hàm níu giữ.
"Đừng tưởng rằng chút mánh khóe này của mấy người sẽ lật đổ được tôi. Tôi muốn đi là bởi vì tôi chán ngồi đợi ở đây rồi."
Diêm Hàm liếc nhìn Lạc Thập Giai: "Cái thằng họ Trầm kia, tôi chỉ cần một đầu ngón tay cũng đủ ghiền nát nó."
Lạc Thập Giai không thoát được sự kiềm chế của Diêm hàm, đành căm tức nhìn ông, "Nếu chỉ là chút mánh khóe nhỏ, thì cớ sao ông không đi sớm cũng không đi muộn lại chọn ngay lúc này để đào tẩu." Lạc Thập Giai khinh thường cười: "Tôi luôn chờ đợi ngày này, ngày ông bị lật đổ, đợi đến ngày tôi có được tự do."
Lạc Thập Giai ôm bụng, tâm tình không thể quá kích động, hễ cô kích động bụng lại nhói đau, đau đến mức người đổ đầy mồ hôi lạnh, thấm ướt quần áo và trán, nhưng cô vẫn cắn răng kiên trì, cô không muốn bại lộ điểm yếu của mình trước mặt Diêm Hàm, mắt vẫn mở to nhìn chằm chằm vào Diêm Hàm, ánh mắt nhìn thẳng không chớp. Lòng căm thù sâu như vậy, dường như muốn ăn tươi nuốt sống, uống cản máu mới hả dạ.
"Tôi sẽ không đi cùng ông, trừ khi tôi chết!"
"Lạc Thập Giai!"
Diêm Hàm đang tức giận ngập trời và giờ lại bị Lạc Thập Giai làm mất đi hoàn toàn lý trí. Ông nhấc tay kéo mạnh tóc Lạc Thập Giai lại. Đau đớn làm Lạc Thập Giai nghiêng về phía ông theo phản xạ bản năng, tóc bị kéo căng, da đầu đau buốt, cơn đau này lại làm Lạc Thập Giai cảm nhận rõ nguy cơ của bản thân.
"Tôi nói cho em biết, Lạc Thập Giai." Ánh mắt Diêm Hàm lạnh lùng tựa băng đá ngàn năm, người toát ra khí thế sắc bén tựa dao, ông nghiến giọng nói với Lạc Thập Giai: "Thứ tôi không có được thì người khác cũng đừng mong có được nó. Tôi muốn phá hủy em, chẳng quá khó khăn."
…
Diêm Hàm sai người nhốt Lạc Thập Giai lại. Lạc Thập Giai bởi vì quá đau nên bất tỉnh thật lâu, lúc đó bác sĩ có đến khám cho cô, tựa hồ châm cứu, nhưng cô đã không còn tỉnh táo nữa, có nhiều chuyện đã trở nên mơ hồ không rõ.
Trừ ăn cơm, không ai dám mở cửa cho cô. Cô bị nhốt ở trong phòng kín, không ai giúp đỡ được cô và cô cũng không thể cầu cứu được với ai, thỉnh thoảng tỉnh lại, chỉ có thể dùng chút sức mọn mắng Diêm Hàm, lôi hết tất cả mọi từ ngữ có thể mắng chửi ra mắng ông, tuy cô biết làm như vậy hoàn toàn không có chút tác dụng nào với Diêm Hàm.
Chuyện Thiệu Hiên bị bắt vẫn còn đang kéo dài và nổi sóng gió, nhiều chuyện ám muội của Diêm Hàm và tập đoàn Diêm Hàm đều bị lôi ra ngoài ánh sáng. Năm đó Diêm Hàm phất lên nhờ những vụ làm ăn phi pháp, rất nhiều người trong cuộc đều biết, nhưng ông độc bá một phương đã nhiều năm, tất nhiên không ai dám nhắc tới. Hôm nay chuyện Thiệu Thiên đang gây xôn xao, những ông chủ lớn thường ngày vẫn đứng ra bảo bọc cho gã hiện giờ lại không dám ló mặt ra, vì thế lời đồn trong dư luận càng đồng càng thái quá.
Cảnh sát tra tới tra lui dù chỉ tra xét cho có cùng các cơ quan công bộ cũng không thể ngăn chặn triệt để những tin đồn liên quan được truyền trên internet.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!