Chương 6: (Vô Đề)

Chuyện cũ vội vã trôi đi, nhưng mỗi lần hồi tưởng lại nước mắt cứ chực chờ tuôn ra.

Lạc Thập Giai ném đầu thuốc đi, phun ngụm khói cuối cùng trong phổi ra, cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào gò má Trầm Tuần. Nhận ra vết tích của bao thăng trầm in dấu trên đấy, nó chẳng khác nào nét khắc của vận mệnh, làm cho cõi lòng Lạc Thập Giai thêm đau buốt.

Không biết vì sao đột nhiên cô nhớ tới Chu Tư Viện. Lạc Thập Giai không ngờ anh lại bị một cô gái như vậy câu đi.

Năm ấy, Lạc Thập Giai giật mình khiếp sợ khi nghe tin anh nghỉ học, còn đã kết hôn rồi.

Chu Tư Viện là một trong số khách hàng của Lạc Thập Giai, có thể xếp cô ta vào hàng ngũ những người gặp rồi không thể quên được, vừa đẹp lại lẳng lơ, đôi chân mày lộ vẻ quyến rũ, chỉ cần tùy tiện nói đôi ba câu cũng làm người nghe mềm nhũn người.

Mỗi lần tới đến văn phòng luật đều mặc bộ đầm bó sát, lộ nửa bộ ngực sữa căng tròn, mớ thịt mềm trắng nõn chói mắt ấy như muốn nhảy ra khỏi áo.

Phụ nữ khi đến độ tuổi nhất định sẽ không còn thịnh hành phong cách nước canh tẻ nhạt nữa. Thời học sinh, Lạc Thập Giai bao giờ cũng là đối tượng truy đuổi của đám con trai. Khi bước chân ra xã hội, do bản tính kiêu ngạo của cô, cho dù có bị bọn họ cưa cũng chẳng đổ, so với Chu Tư Viện, cô chẳng khác nào đàn ông.

Phụ nữ giống như Chu Tư Viện, ngay cả chế nhạo người khác cũng không quên hờn dỗi, "Người chồng trước của tôi ấy à, vừa nghèo kiết xác còn có tính tự trọng cao, đầu óc cổ hủ, nói gì cũng chẳng chịu nghe."

Lạc Thập Giai thấy đau lòng khi nhớ lại những lời đánh giá không tốt của cô ta về Trầm Tuần.

Chu Tư Viện và người đàn ông trước mắt? Luôn cảm thấy hai người chẳng cùng một thế giới.

Lạc Thập Giai cúi đầu nhìn mũi chân của mình, mọi âm thanh xung quanh đều biến mất, cô chỉ nghe thấy thanh âm vọng lên trong đầu mình, "Mấy năm qua, anh sống thế nào?"

Trầm Tuần không trả lời, chỉ đơn giản hỏi ngược lại, "Còn em?"

Lạc Thập Giai mím môi, cũng không trả lời.

Trầm Tuần nở nụ cười: "Em xem, chẳng ai trong chúng ta muốn nhắc đến mấy năm vừa qua."

Không phải là không muốn nói, chẳng qua không muốn nói với anh thôi.

Lạc Thập Giai cười khổ: "Bởi vì sống không được tốt lắm."

Trầm Tuần nhìn thoáng qua ngón tay rỗng tếch của Lạc Thập Giai, hồi lâu mới cất tiếng khàn khàn, "Anh cứ tưởng em sẽ kết hôn với Trình Trì."

Lạc Thập Giai hơi chua xót trong lòng, "Em cũng từng cho là như thế."

Tầm mắt Trầm Tuần chuyển sang nơi khác, không nói thêm gì nữa. Lạc Thập Giai nhẹ thở ra một hơi, xoay người vào quán trọ: "Em ngủ đây."

Trầm Tuần vẫn không nhúc nhích.

"Ưm." Rốt cuộc Trầm Tuần cũng phản ứng.

Một đêm không mộng, Lạc Thập Giai bị điện thoại di động đánh thức. Lúc này đã tám giờ rưỡi sáng, người gọi đến là Trình Trì.

Tìm cô gấp gáp như vậy, điều này cũng làm cho Lạc Thập Giai vô cùng kinh ngạc.

Lạc Thập Giai miễn cưỡng ngồi dậy bước xuống giường, đứng lên kéo rèm cửa quán trọ, bầu trời vùng ngoại thành sáng trong không một gợn mây, ánh mặt trời buổi sáng ấm áp xuyên qua cửa kính chiếu vào phòng, Lạc Thập Giai giơ một tay lên che trước mắt, ngăn trở tia sáng chói mắt, cả người tắm trong ánh nắng ấm áp.

Cô cho rằng như vậy sẽ thoải mái hơn.

Nhấn nút nhận cuộc gọi, vẫn chưa kịp lên tiếng đã nghe thấy một loạt câu hỏi dồn dập.

"Em đã nói cho đám bạn học biết rằng chúng ta đã chia tay phải không?" Tiếng Trình Trì vang lên bên đầu dây bên kia, giọng điệu vô cùng tức giận, "Em cần vội vã như vậy sao? Lạc Thập Giai?"

Mới qua một buổi tối, bất quá chỉ nói cho một người bạn học mà thôi. Lạc Thập Giai cười lạnh một tiếng, cũng không giải thích gì, lạnh lùng nói: "Sao vậy? Anh không vội sao? Nghe nói anh còn đi xem mắt cơ mà!"

"Đó là bị gia đình ép!" Trình Trì kích động cực kỳ: "Lạc Thập Giai, vì sao em lại nghĩ xấu về anh như thế?"

Trái tim giống như bị một tảng đá đè ép không còn chút ấm áp nào, Lạc Thập Giai nhắm mắt lại, đầu óc trống rỗng, "Em cũng không nghĩ đến anh, chỉ cần nghĩ đến anh là thấy buồn nôn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!