Trầm Tuần chuẩn bị đi đến thành phố Ngân Xuyên thì nhận được điện thoại của Hàn Đông.
"Đừng lái xe ra ngoài, thời tiết đang lạnh hơn, nhiều tuyến đường đều bị chặn cả rồi."
Trầm Tuần nhìn thoáng qua tình hình giao thông, "Tôi chuẩn bị đi thành phố Ngân Xuyên, đáp máy bay đến Tây An."
"Bản tin sáng nay có đưa tin, có rất nhiều chuyến bay bị trễ giờ hoặc bị hủy. Bây giờ cậu đi, chắc chắn không lên được máy bay đâu."
"Chẳng sao cả, tôi sẽ đợi ở sân bay." Trầm Tuần nghĩ một chút nói: "Nếu tôi không đến đó nhanh thì chắc sẽ không tìm được cô ấy."
"Bây giờ mới biết lo à? Vì sao lúc trước lại để cô ấy đi?"
"Lần đầu tiên tôi thấy hối hận trước quyết định của mình." Miệng Trầm Tuần co quắp, một lúc lâu mới có hơi mờ mịt hỏi Hàn Đông: "Nếu như cô ấy không chịu trở về, ta nên làm cái gì bây giờ?"
Hàn Đông cũng lần đầu tiên thấy Trầm Tuần hoảng hốt lo sợ và không tự tin như thế, không nhịn cười được nói, "Cô ấy sẽ quay về thôi."
"Vì sao?"
"Nếu cô ấy không về thì cậu trói cô ấy về." Hàn Đông nói: "Tôi thấy với tính cách của luật sư Lạc, thì chắc chắn sẽ như vậy."
…
***
Đúng lúc này thì chứng minh nhân dân và thẻ căn cước lại có điểm bất đồng. Cả hai tờ giấy đều là giấy chứng nhận thân phận, một tờ thì đã bị ép chặt, chẳng còn giá trị gì, không có những thứ này, cô chẳng thể đi đâu được cả.
Cô mua vé máy bay, định đi thành phố Ngân Xuyên, suy nghĩ một chút lại thấy hối hận, lại quay sang mua vé máy bay đi về thành phố Thẩm Quyến. Trầm Tuần đã ruồng bỏ cô, cô còn đến đó làm gì?
Lạc Thập Giai thừa nhận, tấm vé máy bay quay về thành phố Thẩm Quyến đó không che giấu được nỗi chán nản và tuyệt vọng của cô.
Mượn cục sạc dự phòng của vị hành khách ngồi bên cạnh sạc một chút, cuối cùng chiếc điện thoại cũng được mở nguồn. Điện thoại vừa khởi động lên, một loạt tin nhắn ùn ùn đổ vào. Đây cũng là một trong số những thói quen nghề nghiệp của cô, sợ bị lỡ điện thoại, cho nên luôn bật hộp thư thoại.
Mười một tin nhắn trong hộp thư thoại đó được mở ra, cô đã thuộc nằm lòng nhưng cuối cùng cô vấn không thoát ra. Nằm lẫn giữa đám tin nhắn đó, ngoại trừ quảng cáo và một số tin nhắn rác, còn có hai tin nhắn khác, là tin nhắn mới nhận và vẫn chưa được đọc.
Tin nhắn thứ nhất chỉ có ba chữ.
(Anh hối hận.)
Tin nhắn thứ hai có năm chữ.
(Ở Tây An đợi anh)
Lạc Thập Giai cầm điện thoại, viền mắt lập tức ửng đỏ.
Trả cục sạc dự phòng lại cho vị khách tốt bụng, nói lời cám ơn với người ta, Lạc Thập Giai cầm hành lí của mình đến quầy đăng ký.
Khi ngồi đợi lên máy bay, cô gọi điện thoại cho giáo sư Hứa Văn, nhờ ông xác minh một vài việc, sau đó lại bấm số điện thoại đã lâu rồi không gọi đến.
Từ lúc chia tay đến nay, mới đầu thì châm chọc lẫn nhau, thế nhưng lúc này lại tương đối hòa hoãn, Lạc Thập Giai cảm thấy thời gian thực sự là liều thuốc hay trị lành mọi thứ.
Chiếc điện thoại cô cầm trên tay nóng lên, nhìn lượng pin còn sót lại chẳng được bao nhiêu, hít sâu một hơi cô thong thả nói: "Em bỏ căn hộ đó, anh mua lại một nữa kia nhé. Em cần số tiền đó gấp, nếu anh có thể trả ngay thì em sẽ giảm giá cho anh."
Người ở đầu dây bên kia lắng nghe lời của Lạc Thập Giai, trầm mặc hồi lâu.
"Có một người cùng kết bạn trên mạng với anh và Quản Tiêu Tiêu." Giọng nói của Trình Trì có chút mất mát, "Người ấy chia sẽ hình em và Trầm Tuần chụp chung với nhau."
"Ừ."
"Nghe người bạn nói sơ lượt rằng em cần tiền là muốn giúp đỡ Trầm Tuần?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!