Chương 5: (Vô Đề)

Lạc Thập Giai không có tiền cũng không có chứng minh nhân dân, không thể làm thủ tục thuê phòng, buộc lòng phải ở chung một phòng cùng với Trầm Tuần. Trầm Tuần đi ăn cơm, cô cũng cũng bám theo sát gót, khi người ta không có tiền của thì cũng chẳng có tôn nghiêm gì đáng để nói đến.

"Đến Tây An rồi, ta sẽ bảo bạn anh thu xếp đưa em quay về thành phố Thẩm Quyến."

Lạc Thập Giai cúi đầu đang ăn mỳ bỗng khựng lại, hàm hàm hồ hồ lên tiếng, "Hửm?" .

Trầm Tuần nói xong cũng cúi xuống ăn mì, Lạc Thập Giai lại nuốt không trôi, cô có chút chút đáng thương hỏi Trầm Tuần: "Anh có thể cho em mượn ít tiền không? Em cần phải đến khu tự trị Ninh Hạ gấp."

Trầm Tuần cũng không ngẩng đầu lên: "Anh không có đem theo nhiều tiền như vậy."

"Em không mượn nhiều lắm đâu." Lạc Thập Giai hơi kích động nói: "Em thề, em sẽ trả lại cho anh."

Trầm Tuần không nói gì, cúi đầu húp rồn rột sạch bách nước lèo trong tô mì.

Buổi tối chưa vào trong thành phố Lạc Dương, họ vẫn ở trong quán trọ. Trước khi quay về quán trọ, Trầm Tuần đi rút ít tiền, sẳn tiện đến tiệm tạp hóa mua gói thuốc lá. Anh cúi đầu nhìn thoáng qua tủ kính, lát sau lên tiếng hỏi ông chủ, "Có Yuxi không?"

Ông chủ lôi một cây thuốc Yuxi định mở lấy một gói đưa cho Trầm Tuần, "Còn một cây, lấy một gói hả?"

Trầm Tuần nhìn thoáng qua nói: "Khỏi tháo, tôi lấy nguyên cây."

Châm lửa lên, rốt cục Trầm Tuần cũng bước về nhà nghỉ, Lạc Thập Giai đi theo sau lưng, nhịn không được nói: "Hút thuốc ít thôi."

Trầm Tuần hừ lạnh một tiếng: "Sao? Quan tâm?"

Lạc Thập Giai ngượng ngùng khi nghe anh nói vậy, lúng ta lúng túng nói: "Ý của em là, anh hút thuốc ít thôi, có thể đem cho em mượn số tiền đó, em cần phải đi khu tự trị Ninh Hạ."

...

Trở lại nhà nghỉ, Trầm Tuần chẳng nói chẳng rằng điều gì, chỉ thuê một gian phòng 2 giường đơn, Cũng không nói với Lạc Thập Giai bất cứ điều gì, cứ thế xách lấy túi lấy hành lý đi vào gian phòng mới thuê.

Xem ra, chẳng phải anh ta cố ý không thuê hai gian, mà không có mang theo nhiều tiền mặt như vậy. Hóa ra lấy tiền làm cái này, Lạc Thập Giai thở dài một hơi.

Tắm rửa xong, Lạc Thập Giai nằm ở trên giường xem tivi một hồi. Dạo này mấy bộ phim truyền hình trong nước sản xuất càng lúc càng chán, Lạc Thập Giai thấy buồn ngủ.

Cầm điện thoại di động đặt ở đầu giường lên, những thứ đáng giá đều bị trộm sạch, chỉ còn sót mỗi điện thoại luôn mang theo bên người. Gặp khốn cảnh như vậy biết phân giải cùng ai? Rà danh ba một lượt từ đầu đến đuôi, chẳng có ai có thể nói chuyện cùng. Lạc Thập Giai thấy bi ai đưa tay đặt lên mắt của mình.

Tít… tít…

Điện thoại báo có tin nhắn đến.

Lạc Thập Giai mở ra xem, là tin của một người bạn học không mấy thân thời đại học.

(Thập Giai, một đồng nghiệp của tớ tuần trước đi xem mắt, đối tượng lại là Trình Trì! Hai cậu làm sao vậy?)

Ánh đèn trong phòng hơi chói mắt, Lạc Thập Giai nhíu mắt để giảm chút chói, lời ít mà ý nhiều trả lời tin nhắn của người bạn.

(Chia rồi)

(Vì sao?)

Lạc Thập Giai nhớ tới trước lúc đi Trình Trì vẫn còn muốn làm hòa với mình, thì cười nhạt.

(Vì không hợp, thế thôi.)

Lạc Thập Giai đã trả lời như vậy.

***

Kỳ thực đã rất nhiều năm không gặp, Trầm Tuần cho là mình sắp quên rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!