Bị nhốt một đêm. Lạc Thập Giai trở nên ngoan ngoãn hơn nhiều, nếu lấy cứng đối cứng với Diêm Hàm chính là hành động không sáng suốt, cô càng phản kháng, thì Diêm Hàm càng thắt chặt, muốn tìm cơ hội bỏ chạy, trước mắt phải thoát khỏi trạng thái bị khống chế không khe hở này.
Diêm Hàm đến công ty làm việc, trong nhà còn thầy thuốc gia đình, bảo mẫu, Lạc Thập Giai và Loan Phượng đã làm cho ngôi biệt thự vốn lạnh lẽo hiu quanh cũng có thêm chút sự sống, nhưng những người này luôn trong trạng thái căng thẳng khẩn trương đến mức chỉ cần chạm nhẹ cũng đủ bùng nổ.
Buổi trưa, vị bác sĩ gia đình này phải quay về phòng khám bệnh. Đến bữa cơm trưa, trên bàn chỉ có Lạc Thập Giai và Loan Phượng, cả ai đều trầm mặc.
Chén đũa đồ dùng đều theo phong cách tây càng khiến căn biệt thự xa hoa này thêm buồn tẻ cô tịch, khăn trải bàn hoa văn chạm trỗ sạch sẽ, ánh mặt trời sáng rực, xuyên qua cửa sổ thủy tinh chiếu xuống đất, làm thức ăn được đặt trên bàn thêm lóng lánh tỏa hương thơm dụ hoặc.
Ngồi trước bàn đầy thức ăn ngon, thế nhưng Lạc Thập Giai hoàn toàn không muốn ăn, Loan Phượng lại lo giữ dáng, luôn ăn uống theo thực đơn giảm béo cố định, cho ăn hầu như đều là rau dưa và hoa quả. Bà ăn rất từ tốn, nhã nhặn, nhiều năm sinh hoạt trong điều kiện thế này đã tôi luyện mỗi một cử chỉ giở tay nhấc chân của bà đều toát ra thư thái một quý phu nhân.
"Ăn đi." Vẻ mặt Loan Phượng vẫn lạnh lùng, "Nhìn mẹ làm gì?"
Lạc Thập Giai muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn cầm đũa lên. Cô ngồi lặng yên ở chỗ ấy, chậm rãi ăn. Cách đó không xa là dì giúp việc đang loay hoay làm việc nhà, vẫn thường len lén liếc mắt nhìn sang. Chính ánh mắt giám sát thế này làm cho Lạc Thập Giai cảm thấy như nghẹt thở.
"Dì Trương, dì lên lầu cầm lọ thuốc xuống cho tôi."
"Làm phiền dì" Loan Phượng buông chén cơm xuống, nhẹ nhàng dựa vào thành ghế phía sau, hai tay xinh đẹp đan chéo, đặt trên đùi.
"Muốn nói cái gì?"
Cho dù không thân thiết, nhưng vẫn là mẹ con. Biết Lạc Thập Giai muốn nói ra suy nghĩ của mình, Loan Phượng sai dì giúp việc đi chỗ khác.
Lạc Thập Giai vẫn còn đang suy nghĩ đến "thuốc" mà Loan Phượng vừa nhắc đến, trong đầu đột nhiên nhớ lại những lời Diêm Hàm từng nói, môi khẽ run.
"Bệnh của mẹ…."
Lạc Thập Giai vẫn chưa hỏi xong, Loan Phượng đã cắt đứt.
"Không nghiêm trọng như con nghĩ, không chết được." Búi tóc của Loan Phượng thanh nhã, trang điểm cẩn thận, vẫn phong thái yểu điệu như trước, bà bĩu môi liếc mắt nhìn Lạc Thập Giai, cuối cùng lạnh lùng nói, "Vị trí này, mẹ sẽ không nhường cho bất cứ ai."
Lời của Loan Phượng dường như mưa đá từ trên trời trút xuống, trong nháy mắt liền đánh thức Lạc Thập Giai. Cảm giác đau buốt và lạnh thấu xương này đã đẩy cô từ trong ảo tưởng quay ngược về thực tế. Coi con gái mình thành tình địch? Đây là mẹ của cô, sinh mạng của cô.
"Mẹ luôn liều mạng để giữ, con chẳng lạ gì." Lạc Thập Giai nói, "Con cũng không hy vọng bị làm xáo trộn mọi thứ. Thả con đi, con không đi, mẹ cũng hiểu được tính con chứ."
Vẻ mặt Loan Phượng từ đầu đến cuối không có thay đổi gì, vẫn lạnh lùng như cũ, trong mắt bà có sự nặng nề thâm trầm mà Lạc Thập Giai không thể thấu hiểu được, cũng không thể đoán được bà đang suy nghĩ gì.
"Ở đây không tốt sao?" Loan Phượng mỉm cười hỏi Lạc Thập Giai: "Ăn không được ngon? mặc không được không ấm?"
"Mẹ hy vọng con ở lại nơi này sao? Hy vọng chúng ta duy trì mối quan hệ này sao?"
Loan Phượng một lần nữa cầm chén cơm lên, nhàn nhạt nói: "Ăn cơm đi, đừng nghĩ bừa nữa."
Thái độ Loan Phượng đã rất rõ ràng, Lạc Thập Giai chỉ cảm thấy trái tim băng giá. Cô chua xót, kinh sợ hỏi, "Mẹ luyến tiếc cuộc sống bây giờ, cho nên mẹ muốn bỏ con, phải không?"
Loan Phượng cúi đầu, chén cơm rơi vào trong dĩa rau xanh mướt, hồi lâu mới nói, "Mẹ không thể quay đầu lại được."
Một cơn lửa giận không thể kìm nén được bộc phát từ lòng bàn chân sau đó xông thẳng lên tim rồi vọt đến đỉnh đầu Lạc Thập Giai. cô vỗ mạnh bàn một cái, đang định nói gì thì dì giúp việc rón rén xuất hiện bước vào phòng ăn, một hộp thuốc được đặt lên bàn cơm.
"Bà chủ, thuốc của bà đây."
Loan Phượng khựng tay lại một chút, hồi lâu tự giễu cười cười: "Được gọi là bà chủ trong căn nhà này nhiều năm như vậy rồi, đến nay vẫn chưa từng hiểu rõ, đến tột cùng thì ai mới là bà chủ?"
Bà ngẩng đầu, nhìn dì giúp việc, lại nhìn sang Lạc Thập Giai, vẻ mặt thê lương.
"Lạc Thập Giai, cái thứ xa xỉ như tự do, ngay cả bản thân mẹ cũng không có, thì làm sao có thể cho con?"
…
***
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!