Trầm Tuần quay về từ đồn công an, cảnh sát hỏi anh rất nhiều, vụ án còn đang trong giai đoạn thu thập chứng cứ, rất nhiều điều cảnh sát cũng không thể nói với Trầm Tuần, Trầm Tuần biết bây giờ đang trong thời kỳ rất khẩn trương, nhiều nghi vấn vẫn chưa tìm ra đầu mối. Có lẽ tình huống Trường Trì gặp phải đã khiến cảnh sát đồng tình. Trước khi Trầm Tuần đi, cảnh sát đã gọi anh lại, nói, "Hãy dùng hết khả năng lẫn nhân lực tìm cho ra thi thể người gặp nạn trong thời gian sớm nhất."
Chỉ một câu nói đã giúp Trầm Tuần hiểu ý tứ của cảnh sát. Xem ra chứng cứ hiện nay không đủ, việc phá án đang lâm vào bế tắc, Haizzz, đây chính là hiện thực.
Quay về khách sạn, Hàn Đông đã đứng chờ từ lâu, thấy Trầm Tuần về cũng không có vẻ lo lắng vồ vã giống như trước.
"Cậu vừa đi đâu đấy?" Sắc mặt Hàn Đông không vui, đi thẳng vào vấn đề, "Luật sư Lạc đâu?"
"Tạm thời tôi sẽ không trở về thành phố Thẩm Quyến. Khi anh quay về hãy giúp tôi chăm sóc cho mẹ tôi và Manh Manh."
"Tôi đang hỏi cậu mà, luật sư Lạc đâu?"
"Vợ chồng bọn họ vẫn đang tìm tiền, chứng tỏ Trường Trì không cuỗm tiền đi, tôi sẽ sẽ tìm được tiền giải quyết chuyện trong hầm mỏ." Trầm Tuần dừng một chút, nói tiếp: "Tôi thề, tôi nhất định sẽ tìm được thi thể của Trường Trì. Sẽ không để cho hung thủ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Mặc kệ có sâu bao nhiêu, tôi cũng sẽ đào."
Từ đầu đến cuối, Trầm Tuần luôn hỏi một đằng, trả lời một nẻo, Hàn Đông nhìn chằm chằm Trầm Tuần, hồi lâu sau vẫn không nói gì, chỉ chăm chú nhìn anh.
"Cái ông chú kia, chẳng phải chú của luật sư Lạc, đúng không?" Giọng nói của Hàn Đông rất lạnh lùng, thậm chí còn có chút khinh bỉ nhìn Trầm Tuần, thanh âm cũng bắt đầu cất cao: "Tôi đi mua thuốc hạ sốt cho Trường An, đụng phải xe của ông ta, ông ta ôm luật sư Lạc đi, tôi đã chạy theo một hồi lâu nhưng không thể đuổi kịp. Cậu đã đi đâu? Vì sao không ngăn cản?"
Trầm Tuần lôi điếu thuốc ra, không có hộp quẹt, theo bản năng sờ soạn trên người tìm hộp quẹt. Tay anh vừa chạm vào cái hộp quẹt nhỏ mà Lạc Thập Giai đã đưa cho lúc trước, lúc ấy anh nhận, đến nay vẫn tiếc rẻ không nỡ dùng, bàn tay bất giác nắm chặt, tự lẩm bẩm một câu: "Phải, nên cai thuốc thôi."
Anh vẫn luôn chăm chú nghĩ chuyện của mình, chui rút trong thế giới của mình. Không có ngẩng đầu, cũng không trả lời Hàn Đông.
"Tôi đang hỏi cậu." Hàn Đông cực kỳ tức giận, tiếp tục truy hỏi, "Rốt cuộc ông ta là ai? Ông ta ôm luật sư lạc đi, cậu đừng nói với tôi, chú cháu nhà họ thân thiết đến mức như vậy."
"Cô ấy đi theo tôi sẽ gặp nguy hiểm." Trầm Tuần không muốn nghe Hàn Đông tiếp tục nói nữa, mỗi một câu như dao cứa vào trong tim anh. Điếu thuốc vẫn còn cầm trên tay, tầm mắt rơi trên mặt đất, anh cố gắng bỏ qua Hàn Đông đang đứng trước mắt, "Tôi không cản được cô ấy, chỉ có ông ta mới có đủ năng lực đưa cô ấy đi."
Hàn Đông không ngờ Trầm Tuần sẽ nói ra những lời mềm yếu bất lực như vậy lại không hề nổi giận làm anh tức giận muốn nổ tung.
"Cái gã kia vừa nhìn là biết ông ta yêu luật sư Lạc, cậu còn dâng người vào tay gã, cậu điên rồi phải không? Cậu làm như vậy, luật sư Lạc còn đường lui hay không?"
Trầm Tuần mệt mỏi nhắm hai mắt lại, hồi lâu, mới chậm rãi nói: "Không cần quay đầu lại."
Lần trước cô ấy đã nói, nếu anh buông tay cô lần nữa, cô sẽ vĩnh viễn sẽ không quay đầu lại.
Tay Trầm Tuần đang cầm điếu thuốc bắt đầu run rẩy, anh đưa tay kia cầm nó, lúc này mới phát hiện, hóa ra cả hai tay tay đều đang phát run. Anh khổ sở nhếch môi cười, ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào Hàn Đông, hỏi, "Ngay cả an toàn của bản thân tôi, tôi còn không dám chắc, cô ấy ở bên cạnh tôi thì liên tục gặp chuyện không may, bị thương. Tôi sợ một ngày nào đó cô ấy sẽ vì tôi mà mất mạng, một người đàn ông như tôi, cô ấy cần gì phải đi theo?"
Hàn Đông trợn mắt trừng trừng, anh tức giận đến mức môi run rẩy, hai ba ngày không có cạo râu, khóe miệng anh run lên, cằm lỏm chỏm râu đen cũng run theo.
"Trầm Tuần, cậu đúng là một tên tồi tệ nhát gan! Làm gì có một thằng đàn ông nào làm ra cái chuyện đem người yêu của mình dâng cho thằng khác như cậu?" Hàn Đông không thể làm gì được anh, đành nói, "Cậu nhất định sẽ hối hận."
"Ừ." Vẻ mặt Trầm Tuần vẫn không tỏ vẻ gì.
Hối hận không? Đúng vậy, từ giây phút Diêm Hàm ôm cô đi, anh đã hối hận.
Nhưng anh không có lựa chọn nào khác.
Hiện tại anh bận đến túi mắt, chẳng rảnh chăm sóc cho cô. Anh muốn cô đi, chắc chắn cô sẽ không chịu. Mặc kệ anh có dùng cách gì để đuổi thì cô vẫn không đi, anh hiểu rõ bản tính ngang bướng của cô. Muốn cô đi, chỉ có Diêm Hàm có thể làm được. Cũng chỉ có chính tay anh đẩy cô đến tay của Diêm Hàm, cô mới hoàn toàn hết hy vọng.
"Tôi quen cô ấy từ hồi cấp ba, kể từ hồi cấp ba đã yêu cô ấy. Mười hai năm, tôi chưa từng yêu một ai khác, hình như kiếp này chỉ cần có cô ấy là đủ rồi." Trầm Tuần mê man nhìn Hàn Đông, trong ánh mắt còn có tuyệt vọng, cũng ẩn chứa sự mềm yếu nhu nhược hoàn toàn không phù hợp với cá tính của Trầm Tuần: "Tôi vẫn cho là tôi nhất định có thể che chở chu toàn cho cô ấy, tôi sẽ đánh nhau, mặc kệ có bao nhiêu người lao đến, tôi sẽ liều mình đánh bại hết bọn chúng, sẽ luôn che chở chu toàn cho cô ấy.
Thế nhưng, như anh thấy đó, kỳ thực tôi không che chở được cho cô ấy."
"Luật sư Lạc đã là một phụ nữ 30 tuổi rồi, lẽ nào cô ấy không thể tự gánh vác công việc hằng ngày sao? Lẽ nào cô ấy không thể tự bảo vệ được chính bản thân mình sao? Trầm Tuần, cậu đừng điên nữa, mau đem cô ấy về đi, lẽ nào cậu không yêu cô ấy sao? !"
Trầm Tuần lắc đầu, hồi lâu sau anh mới nghiêm túc nói: "Chính là bởi vì yêu cho nên tôi mới không thể để cô ấy tiếp tục mạo hiểm nữa. Dù chỉ một chút, cũng không muốn."
…
Giấc ngủ này của Lạc Thập Giai đặc biệt sâu, cô mơ thấy rất nhiều thế nhưng mãi chưa muốn tỉnh, cho nên tuy giấc ngủ này kéo dài nhưng vẫn không yên lòng, thậm chí còn có chút mệt mỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!