Chương 47: (Vô Đề)

Hai đứa bé bị chứng tăng urê

-huyết của kế toán Lý suốt một năm qua đều sống nhờ thuốc an thần và tiêm thuốc giảm đau, những người thân thích trong gia đình đều khuyên hai vợ chồng bọn họ buông bỏ hai đứa con này đi, nhân lúc tuổi còn trẻ sinh thêm đứa khác, nhưng con cái đâu phải vật nuôi, bao nhiêu năm qua, đá tảng cũng bị bào mòn hết sạch.

Để có tiền chữa bệnh cho con, hai vợ chồng bán căn nhà trong huyện, chứng bệnh nhà giàu này đối với hai vợ chồng họ mà nói là tiêu tiền như nước. Khiến cuộc sống của họ càng ngày càng cực khổ, làm quần quật như thiếu vẫn cứ thiếu, tiền bao nhiêu cũng không đủ.

Bệnh tình đứa lớn càng ngày càng nghiêm trọng, phải thay thận mới có thể tiếp tục sống. Hai vợ chồng xét nghiệm thận xem có hợp với con hay không, kết quả kế toán Lý là hợp, khoảng tiền giải phẩu cao chót vót khiến vợ chồng bọn họ không đường xoay xở, để có tiền điều trị cho con, họ đã vay mượn suốt những ngày tháng qua, giờ bên phía thông gia cũng cũng không chịu cho mượn nữa.

Kế toán Lý không còn cách nào khác, phải thụt két quỷ công ty.

Trong công việc, Trường Trì là người nghiêm khắc, cho dù chẳng được đào tạo qua trường lớp kế toán, nhưng cũng rất thông hiểu các khoản chi tiêu trong công ty. Nhiều năm như vậy, Trầm Tuần chủ yếu lo liệu công việc bên ngoài, mà Trường Trì thì phụ trách chủ yếu việc nội bộ.

Phát hiện kế toán Lý thụt két quỷ, Trường Trì tức giận tìm kế toán Lý tranh cãi. Trường Trì từng bước ép sát, buộc kế toán Lý phải hoàn trả số tiền đó, nhưng khi gã quay người đi về, lại nghĩ đến số tiền phẩu thuật của con, chợt nảy ra ý nghĩ sai lệch, muốn cuỗm số tiền kia về.

Hôm kế toán Lý đi trộm tiền, trong hầm mỏ xảy ra chuyện không may, Trường Trì nhếch nhách quay về công ty, phát hiện kế toán Lý đang loay hoay trộm đồ, không thể nghi ngờ cảnh tượng này như lửa cháy đổ thêm dầu, anh không nói hai lời liền bấm số gọi cảnh sát. Kế toán Lý cũng trong lúc hoảng hồn, nghĩ đến chuyện Trường Trì sẽ báo cảnh sát liền hoảng sợ, gã quỳ xuống cầu xin Trường Trì, thế nhưng lúc này gã có nói gì Trường Trì cũng không xiêu lòng, một hai đòi báo cảnh sát.

Kế toán Lý bất đắc dĩ gọi điện thoại cho vợ, sau đó lẳng lặng đợi Trường Trì xử trí. Trường Trì cũng không phải người thích làm rùm beng, kế toán Lý hiểu rõ tính của anh ta, là gã đã chạm vào nguyên tắc và lập trường của Trường Trì.

Nhưng vợ gã lại không nghĩ như vậy, vì muốn bảo toàn tính mạng của chồng, bà bất chấp đêm hôm lao đến, muốn thương lượng với Trường Trì, hai người phát sinh cãi vả, bà thừa dịp Trường Trì không đề phòng, nện một búa xuống đầu anh…

Trường Trì nhìn thấy vợ mình chạy đến đã linh tính không hay rồi, khi sự việc phát sinh, kế toán Lý thậm chí không kịp phản ứng. Đợi đến khi gã hiểu ra chuyện gì đang xảy ra thì tất cả mọi chuyện đã không còn kịp nữa. Trong hầm mỏ xảy ra gặp chuyện không may là kế toán Lý nghe Trường Trì nói đến. Cũng vì giữ mạng cho vợ mình mà gã lôi xác Trường Trì ném vào trong hầm mỏ, nhằm hủy thi diệt tích.

Hầm mỏ sụp xuống lần thứ hai, rốt cục xác Trường Trì "chẳng biết đi về đâu".

Vợ chồng bọn họ cũng không biết, những lời căn dặn và tuyệt vọng của kế toán Lý khi gọi điện thoại cho vợ, đã làm cho Trường Trì mềm lòng.

Trên đời này chỉ có người tương đối tốt, cũng không có người tuyệt đối xấu. Nếu như chẳng phải Trường Trì nhất thời nhẹ dạ, thì kế toán Lý đã không đợi được đến khi vợ gã đến giết Trường Trì, mà Trường Trì cũng đã báo cảnh sát bắt kế toán Lý đi rồi.

Chuyện hầm mỏ bị sập gây thiệt hại rất nghiêm trọng, Trường Trì cũng giống như các thợ mỏ gặp nạn, đều bị chôn sâu dưới hơn mười thước đất, bọn họ cùng chôn ở dưới nơi đã nuôi sống bọn họ, tạm thời chưa thể đào bới lên được.

Giấu nhất thời không thể giấu suốt đời, cuối cùng Hàn Đông cũng phải nói chuyện này cho Trường An.

Trường An sững người như đã chết.

Tin tức này đã làm cho Trường An điếng người suốt mười phút, trầm mặc không nói. Khi cô lên tiếng, thì ánh mắt lúc ấy đã trở nên vô hồn, ngẩng đầu hỏi Hàn Đông, lại hỏi Trầm Tuần: "Có khi nào… có khi nào anh ấy may mắn… không bị đánh chết, sau đó tỉnh lại bò ra ngoài rồi?"

"Chẳng phải tin tức luôn đưa tin rằng, luôn có kỳ tích." Trường An từ đầu đến cuối đều không muốn tin vào sự thật, "Trường Trì mạng lớn số lớn, hồi còn bé anh ấy rất ham chơi, từng bị ngã từ lầu ba xuống, thế nhưng chỉ bị gãy xương đùi thôi, mạng anh ấy lớn như thế làm sao sẽ chết?"

Lạc Thập Giai không đành lòng nhìn Trường An thút thít đau khổ, nhịn không được tiến lên cầm lấy tay của Trường An.

Tay cô run rẩy, môi cũng run rẩy.

"Trường An…"

Lạc Thập Giai vừa muốn nói, bờ môi trắng bệch của Trường An giật giật. Cô vẫn chưa kịp nói gì thì người đã lăn ra hôn mê bất tỉnh…

Cảnh sát dẫn kế toán Lý và vợ đến hiện trường nơi xảy ra vụ án để xác nhận và thu thập chứng cứ.

Trầm Tuần một mực hút thuốc, hết điếu này lại đến điếu khác, Lạc Thập Giai biết tâm trạng anh lúc này xuống thấp, cho nên không đến không có quấy rầy. Hàn Đông biết lúc này Trầm Tuần đang rối loạn, cho nên gọi điện thoại cho Lạc Thập Giai.

"Trường An bắt đầu phát sốt và mê sảng, những chuyện sau này tôi không thể giúp được gì, tôi phải chăm sóc cho cô ấy."

"Ừ."

Giọng Hàn Đông vô cùng uể oải, "Tình huống hiện giờ thế nào? Đã tìm được chứng cứ chưa? Cái búa gây án, có phải cũng bị chôn cùng không?"

"Phải xem kết quả thu thập thế nào đã."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!