Chương 44: (Vô Đề)

Lạc Thập Giai để mặc Trầm Tuần nắm tay kéo đi từ lầu bảy xuống dưới lầu một, suốt đoạn đường chẳng nói câu nào.

Quang cảnh bệnh viện vào đêm hoàn toàn khác biệt với ban ngày, cứ như hai thế giới khác nhau, người lui tới rất ít, phía cấp cứu có vài ba bệnh nhân, mặc dù đèn đuốc sáng trưng, nhưng đã yên tĩnh hơn nhiều.

Phía ngoài đại sảnh, bệnh nhân và nhân viên y tế vẫn đi tới đi lui, trừ khu vực dịch vụ hạng nhất này, tất cả mọi người dường như đang xoay chuyển trong một thế giới rất bình thường.

Đây là một quốc gia với hơn 1,3 tỷ người và 9,6 triệu km², ba mươi bốn tỉnh thành và khu tự trị, những chữ số viết trên giấy có thể diễn tả chính xác từng mét vuông đất của một đất nước.

Mỗi một người bạn gặp được trong cuộc đời đều là duyên phận, mà mỗi một lần lạc đường, đều phải đối mặt với kết cục vĩnh viễn.

Lạc Thập Giai biết mình không nên bi quan, cô chẳng phải người tốt số, nếu như không dũng cảm kiên cường, thì đừng mong có được cuộc sống an ổn. Nhưng tình cảnh trước mắt càng ngày càng gian nan khiến cô dần mất đi hy vọng vào tương lai.

Đột nhiên cô đứng im không nhúc nhích, kéo tay của Trầm Tuần. Trầm Tuần quay đầu, đôi chân mày vẫn nhíu chặt, toát ra vẻ u sầu khó tả thành lời.

Cửa đại sảnh đột ngột mở ra, cơn gió theo đó lùa vào, thổi bay làn tóc ngắn của Lạc Thập Giai, cô lẳng lặng nhìn Trầm Tuần, một hồi lâu vẫn không nhúc nhích.

"Trầm Tuần, những lời em định nói sau đây có lẽ rất buồn nôn, nhưng nếu hôm nay không nói, em lại sợ mình giống như con thiêu thân, sẽ không còn cơ hội để nói ra nữa." Cô bước phía trước một bước, nhẹ nhàng ôm lấy Trầm Tuần. Đôi mắt nhắm chặt, vùi đầu sâu vào trong ngực anh, hồi lâu mới nói: "Nhiều năm như vậy, em chưa bao giờ quên mối tình đầu của mình."

"Trầm Tuần, tình yêu đầu tiên của em, là anh."

Đây có lẽ là những lời ngọt ngào nhất mà Lạc Thập Giai có thể thốt ra trong kiếp này, cô cho rằng, một người lạnh lùng và thờ ơ như cô, cả đời sẽ không thể thốt ra những lời như vậy. Thế nhưng giờ khắc này, những lời này lại như dòng nước tuôn ra từ trong đầu cô, cô không có khả năng ngăn cản.

Nói xong câu đó, Lạc Thập Giai thấy chẳng còn mặt mũi nào ngẩn đầu lên, cứ chôn mặt vào trong ngực Trầm Tuần chẳng buồn nhúc nhích.

"Đi."

Cô đứng thẳng người, bước lên phía trước. Trầm Tuần đứng ở sau lưng cô, chỉ cảm thấy vừa cảm động vừa mắc cỡ.

"Thập Giai…"

Trầm Tuần khẽ gọi tên cô, phía sau bỗng vang lên tiếng hô.

"Trầm Tuần."

Trầm Tuần và Lạc Thập Giai cùng quay đầu lại nhìn.

Trường An vội chạy đến, thở hổn hển: "Hai người chạy đi đâu vậy, làm tìm mãi."

"Mới vừa từ trên lầu đi xuống." Trầm Tuần thuận miệng trả lời.

Lạc Thập Giai quay đầu, đi tới đứng bên cạnh Trầm Tuần, không lên tiếng.

Trường An thở vài hơi cho thuận khí, sau khi bình tĩnh trở lại mới nói, "Anh Hàn bảo tôi đến tìm hai người báo rằng anh ấy sẽ xử lý chuyện kế toán Lý."

Nhắc đến kế toán Lý, Trầm Tuần và Lạc Thập Giai đều hơi lo lắng, bất giác đưa mắt nhìn nhau.

"Rốt cuộc thì gã ta đã làm gì, vì sao gã lại đánh hai người vậy? Có phải gã đã thụt két không?" Trường An đầy nghi ngờ hỏi, "Anh Hàn đã báo cảnh sát rồi, trông có vẻ rất nghiêm trọng."

Trường An cứ một mình thao thao bất tuyệt, Trầm Tuần và Lạc Thập Giai đều không nói gì cũng không biết nói như thế nào càng không biết phải nói gì.

Trường An vẫn chẳng nhận ra điều bất thường của hai người họ, cứ tiếp tục tự phân tích, "Nếu như kế toán thụt két quỷ, như vậy có phải là gã ta cuỗm tiền? Tôi đã nói anh trai tôi không phải hạng người như thế mà. Nhưng cũng lạ thật đó, nếu như anh ấy không lấy tiền thì sao anh ấy lại bỏ trốn?"

"Chuyện vẫn chưa được điều tra rõ." Trầm Tuần cẩn thận từng li từng tí chọn từ trả lời, "Hiện nay chỉ biết gã đánh chúng ta thôi, còn nguyên do tại sao, thì phải đợi phía cảnh sát điều tra mới biết được."

Trường An thở dài, cau mày: "Vậy rốt cuộc anh ấy đã đi đâu? Tôi thực sự cảm thấy anh ấy không phải người như vậy. Còn có Sài Chân Chân… Rốt cuộc tại sao anh ấy lại muốn chia tay cô ta? Anh ấy vì cô ta mà chết sống đòi kết hôn, ba tôi còn giận đến mức muốn từ ảnh, cớ sao đột nhiên lại đòi chia tay? Có phải đã biết Sài Chân Chân làm ba cái chuyện đó rồi không?"

Trường An vẫn nói, đột nhiên biến sắc, trong mắt chợt kinh hoàng, "Chẳng lẽ anh ấy gặp phải chuyện gì không may?"

"Trường Trì lớn già đầu rồi thì có thể gặp chuyện gì không may, đừng có đoán mò." Lạc Thập Giai cắt đứt suy đoán càng lúc càng xa của Trường An, "Đi về nghỉ ngơi đã, Trầm Tuần bị thương, cũng cần nghỉ ngơi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!