Chương 43: (Vô Đề)

"Chủ tịch Diêm." một người đàn ông mặc đồ vest đi đến, thấy Trầm Tuần ngồi ở chỗ kia, lễ phép gật đầu, lập tức hồi báo tình hình với Diêm Hàm, thái độ kính cẩn lễ phép, "Phòng bệnh đã kiểm tra xong, cũng chuyển sang phòng bệnh cao cấp hơn, tôi đã đi xem qua, điều kiện tuy chưa được tính là tốt nhất, nhưng dù sao cũng rất thoải mái và tĩnh lặng."

Diêm Hàm khẽ nhíu mày, chỉ nhàn nhạt trả lời: "Tôi biết rồi."

"Tôi đã gặp bác sĩ hỏi thăm tình hình rồi." Người đàn ông đó lại nói, "Chủ tịch Diêm cũng có thể đến phòng bệnh chờ."

"Không cần, tôi ở chỗ này cũng được."

Người đàn ông này có lẽ là tổng thư ký của Diêm Hàm, đương nhiên sẽ không làm trái với ý tứ của Diêm Hàm, kính cẩn lui ra.

Ngay lúc này, bác sĩ khám và chữa bệnh cho Lạc Thập Giai cũng đi ra, Trầm Tuần dường như nhảy bật hỏi ghế, bước vội về phía bác sĩ.

"Cô ấy sao rồi?" Hai người đàn ông cùng thốt ra một lượt, giờ khắc này cũng không có ý đấu đá gì với nhau. Mặc kệ quan hệ của bọn họ làm sao, điều quan tâm nhất lúc này đều giống nhau.

"Bị hoảng sợ, hơn nữa do quá mệt mỏi." Ông bác sĩ này nói tiếng phổ thông không chuẩn, đưa mắt nhìn Trầm Tuần và Diêm Hàm một lượt, hồi lâu sau mới nói tiếp, "Chẳng phải sẽ chuyển sang phòng dịch vụ hạng nhất sao? Giờ chúng tôi sẽ chuyển."

Bác sĩ đi rồi, Trầm Tuần đứng im tại chỗ, chẳng nhúc nhích. Nói thật, tuy rằng ghét hận Diêm Hàm, nhưng chính hành vi cẩn thận tỉ mỉ của ông ta làm cho Trầm Tuần mặc cảm. Lạc Thập Giai ngất đi, Trầm Tuần hoang mang lo sợ, chỉ biết canh chừng ở bên ngoài phòng, còn khi Diêm Hàm biết được tin tức, lập tức bắt tay chuẩn bị tất cả mọi thứ, làm mọi cách để đem đến cảm giác thoải mái nhất cho Lạc Thập Giai.

Chính phản ứng khác nhau giữa hai người làm cho tâm tình Trầm Tuần rất phức tạp, cũng rất mâu thuẫn.

Tất cả những lời của Diêm Hàm đều đúng và chuẩn. Ông ta có thể đem đến cho Lạc Thập Giai cuộc sống tốt hơn, điểm này Trầm Tuần không có cách nào phản bác, anh phải buông tay, nhưng anh không thể làm được điều đó.

"Cảm ơn." Đây là lời duy nhất Trầm Tuần có thể nói với Diêm Hàm vào thời khắc này.

Trầm Tuần nói lời cảm ơn, Diêm Hàm đương nhiên sẽ không tiếp nhận, ông ta lạnh lùng liếc nhìn anh, "Không cần, cậu chẳng có tư cách đó."

Lạc Thập Giai chuyển tới phòng dịch vụ hạng nhất, Trầm Tuần luôn đi theo y tá đẩy giường bệnh. Vừa bước vào cửa thang máy, đúng lúc Hàn Đông từ trong thang máy đi ra.

Anh ta cũng đưa tay đẩy phụ, ba người đàn ông cùng một cô y tá đẩy giường bệnh, làm cho thang máy càng thêm chật chội và ngột ngạt. Hàn Đông nhìn thoáng qua Diêm Hàm, vẻ mặt đầu nghi hoặc, lại liếc sang nhìn Trầm Tuần, Trầm Tuần vẫn nhíu chặt mày.

Lạc Thập Giai còn mê man, Diêm Hàm đẩy cô vào phòng bệnh, Trầm Tuần bị Hàn Đông ngăn lại.

Anh ta hất cằm về phía phòng bệnh, thấp giọng hỏi: "Lão ta là ai?"

Trầm Tuần nhấp mím môi, chân mày nhíu chặt, vẻ mặt lo lắng sầu muộn vẫn không thuyên giảm. Anh trầm mặc một hồi, chỉ nói: "Chú của Thập Giai."

Hàn Đông nghe Trầm Tuần nói như vậy, mới thở dài một hơi: "Làm tôi sợ gần chết, cứ tưởng rằng lão ta yêu luật sư Lạc đấy. Nhìn cách cư xử của lão ta lo lắng đến mức đầu muốn bốc khói kìa."

"Ừ." Trầm Tuần suy nghĩ một chút nói: "Ông ấy là người nuôi Thập Giai, cho nên khá thân thiết."

Nói xong chuyện Lạc Thập Giai. Lúc này Hàn Đông mới quay lại vấn đề chính, "Kế toán Lý không sao, không đánh trúng chỗ hiểm. Chỉ bị tụ huyết, có thể trị được." Anh ta nói một hồi, lại không nhịn được đổ mồi hôi lạnh, "Rốt cuộc hai người đã gặp chuyện gì? Cớ sao lại đánh nhau đến mức như vậy? Trường An còn ở đằng kia canh chừng, cô ấy bảo tôi đến đây báo tình huống cho cậu biết."

Tất cả mọi chuyện cứ thi nhau đổ ầm xuống. Trầm Tuần chỉ cảm thấy vô lực, khẽ nghiêng người dựa lưng vào tường, mệt mỏi nói cảm ơn với Hàn Đông, "Cũng may còn có hai người giúp một tay, cảm ơn."

Hàn Đông vẫn chưa hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì, bèn lập lại câu hỏi vừa rồi, "Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"

Trầm Tuần nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy con đường trước mắt quá u tối. Hồi lâu sau, anh mới khó nhọc nâng mí mắt, có rất nhiều chuyện cứ nén chặt trong ngực, không cách nào phát ra, chịu áp lực quá nhiều, cuối cùng chỉ hóa thành một hơi thở dài.

"Báo cảnh sát đi."

"Cái gì?" Hàn Đông bất ngờ trước câu nói của Trầm Tuần, "Luật sư Lạc nhắn tin bảo tôi báo cảnh sát đến cứu hai người, nhưng tôi thấy, người ta còn bị thương nặng hơn hai người, nếu báo cảnh sát thì bắt ai đây?"

Trầm Tuần nắm chặt tay, ah thực sự nói không nên lời, nhưng anh không thể không nói, "Trường Trì…" Chỉ cần nhắc đến cái tên Trường Trì, thanh âm của Trầm Tuần đã nghẹn ngào, "Có lẽ Trường Trì đã chết?"

"Cái gì? !" Hàn Đông mở to mắt không thể tin được nhìn anh, "Cậu vừa nói gì?… Cái thằng chó… con mẹ nó…."

"Tôi cũng không dám khẳng định." Trầm Tuần dừng một chút: "Nhưng tám phần mười là chính xác rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!