Chương 42: (Vô Đề)

Lạc Thập Giai biết lúc này xuống xe chỉ làm Trầm Tuần phân tâm. Cô vùi đầu xuống sát ghế tài, không nhúc nhích, cố giấu mình vào chỗ khuất, toát mồ hôi hột lén nhìn chuyện đang xảy ra phía bên ngoài.

Lúc đó bọn họ vội chạy vào trong trấn, khi gần đến nơi thì Trầm Tuần lại đổi ý quay ngược ra đây, chuyện xảy ra ước chừng chỉ mới hơn 1 tiếng đồng hồ. Mới vừa rồi lúc chạy xe vào, có nhìn thấy một chiếc xe công nông đậu ngoài cửa, Lạc Thập Giai cũng không mấy để ý. Dù sao dạng xe công nông này rất phổ biến ở vùng nông thôn. Hiện giờ ngẫm nghĩ lại, có lẽ do kế toán Lý lái đến, do hai người họ quá khinh suất không chú ý.

Phản ứng đầu tiên của Lạc Thập Giai chính là phải báo cảnh sát, cô không dám gọi điện thoại, sợ tạo tiếng động sẽ gây sự chú ý, chỉ có thể gửi tin nhắn cho Trường An và Hàn Đông. Hai người họ linh động hơn, nhất định sẽ huy động người đến hỗ trợ, nhưng ở chốn thâm sơn cùng cốc này, không biết nếu như bọn họ báo cho cảnh sát thì phải mất bao lâu mới đến được, cô lẵng lặng trốn ở trong xe một hồi lâu, chỉ tìm được một chiếc cờ lê bị Trầm Tuần vứt bừa dưới sàn. Chiếc cờ lê trông rất nhỏ, cầm lên chẳng còn thừa ra tý nào.

***

Kế toán Lý đứng ở góc khuất, Trầm Tuần đứng ở ngoài sáng. Trầm Tuần không dám hành động thiếu suy nghĩ. Lạc Thập Giai ở trong xe, cố không thu hút sự chú ý của kế toán Lý về phía mình. Trầm Tuần cũng thầm cầu nguyện Lạc Thập Giai sẽ không gặp phải điều gì bất trắc.

"Ông chủ Trầm, tôi đã đợi cậu lâu lắm rồi, phải chăng cậu cũng nên trả lại thứ đó cho tôi?"

Trầm Tuần lui về phía sau hai bước, không tỏ vẻ tức giận gì, chỉ cố tỏ ra muốn thương lượng, "Cậu cần chứng minh nhân dân làm gì?" Dứt lời, anh lại hỏi, "Cậu nói cho tôi biết, hiện Trường Trì đang Trì ở đâu?"

Lý kế toán cong môi cười đểu, "Khỏi nói những lời vô nghĩa đó, tôi không biết."

"Cậu đã làm gì Trường Trì?"

"Cậu mau trả nó lại cho tôi, bằng không thì chớ trách." Kế toán Lý đột nhiên vọt ra từ trong bóng tối, chớp nhoáng như một làn gió. Khi anh ta tiến lại gần, Trầm Tuần mới phát hiện, trên tay anh ta cầm theo một cái búa.

"Vút" một tiếng, búa vung xuống, tiếng xé gió xẹt qua tai làm Trầm Tuần giật thót. Anh né sang một bên theo bản năng, rồi lại né sang bên kia. Trầm Tuần mới vừa tránh thoát được một búa. Kế toán Lý liền vung tiếp búa thứ hai. Trầm Tuần một mực tránh né, hầu như không có sức đánh trả.

Hồi trước đây, Trường Trì từng nói với Trầm Tuần rằng có rất nhiều người đã mất mạng trong các cuộc xung đột ẩu đả, tỉ lệ tử vong của những người biết võ tương đối cao hơn người không biết. Bởi vì những người biết võ luôn tự kiêu, coi thường địch thủ của mình, cũng không để ý đến vũ khí trong tay kẻ địch. Bọn họ quá tự tin vào năng lực của bản thân, cho nên dễ đẩy chính mình vào trong nguy hiểm.

Trầm Tuần từ nhỏ đến lớn, chưa từng để mình rơi vào tình trạng yếu thế khi đánh nhau, kế toán Lý mặc dù chỉ là thằng thôn dân, nhưng thấp hơn Trầm Tuần nửa cái đầu, Trầm Tuần vừa tỏ ra hơi khinh địch, phản ứng đầu tiên của anh chính là giật cái búa dễ gây trọng thương kia. Anh tiến sát lại, kế toán Lý vừa vung một búa sang, vừa vặn đánh trúng vai Trầm Tuần.

Đau nhức làm anh lảo đảo, ngã người sang hẳn một bên. Ngay sau đó kế toán Lý chỉnh lại đầu búa, chuyển phần đầu cùi, quay sang nhắm thẳng vào đầu của Trầm Tuần, Trầm Tuần cảm thấy một cơn đau buốt nhói lên, trước mắt tối sầm, người choáng váng ngã xuống.

Kế toán Lý vì tiền tài chứ không muốn giết người. Anh ta tùy tiện nhét búa vào trong túi quần mình, chẳng thèm để ý xem bên trên có dính máu hay không. Ngồi xuống, bắt đầu lục lọi trên người Trầm Tuần, moi móc tất cả các túi của Trầm Tuần, lôi hết mọi thứ ra ngoài, nào là tiền, chìa khóa, chứng minh nhân dân… mọi thứ đều bị vứt bừa ra đất.

"Mày cất cái chứng minh nhân dân đó ở đâu?" Kế toán Lý dữ tợn nói.

Trên đầu Trầm Tuần máu chảy ròng ròng, máu càng chảy càng nhiều, sức cũng yếu dần đi, nhưng đầu óc anh lại minh mẫn hơn, cố gắng giật lấy cái búa đó ra.

Kế toán Lý thấy có hỏi cũng chẳng moi được tin gì, đưa chân đá Trầm Tuần văng ra, lao mình ra xe của Trầm Tuần, chắc định lên xe lục lọi. Trầm Tuần vừa nhìn thấy hướng chạy của gã, người như được đánh thức. Đột nhiên anh chống người đứng bật dậy, nhảy bổ lên trên người kế toán Lý, kéo gã lại, ném văng ra xa.

Bây giờ anh chẳng còn sức lực nào để đánh nhau với kế toán Lý, chỉ có thể dùng sức nặng của cơ thể để chế kìm kẹp gã. Anh dùng hết khí lực quay sang xe, hô to, "Chìa khóa vẫn chưa nhổ ra, mau chạy đi."

Lạc Thập Giai biết Trầm Tuần đang nói với cô, cô ngẩn đầu lên nhìn, thấu dưới tay lái vẫn còn treo lủng lẳng xâu chìa khóa. Chỉ cần cô trèo qua ghế tài, là cô có thể lái xe bỏ chạy.

Lúc này, nếu cô bước xuống sẽ trở thành gánh nặng cho Trầm Tuần.

Nhưng cô vẫn không thể thuyết phục bản thân hãy rời đi. Cô trốn ở trong xe, im lặng không phát ra bất cứ tiếng động nào, thế nhưng trước mắt cô đã mờ nhòe đi. Kế toán Lý quay sang đánh Trầm Tuần hai phát. Cô đều nhìn thấy rõ ràng. Cô cắn mạnh môi, cố nhắc bản thân phải bình tĩnh, cố gắng để đầu óc mình được minh mẫn, tùy cơ ứng biếm, mà cơ hội này, cô không biết phải chờ đợi trong bao lâu.

Trầm Tuần bị thương, mỗi vết thương đều làm cô đau nhói trái tim cô.

Cô không biết cái gì là dũng khí, cái gì là ngu xuẩn.

Cô chỉ biết là, nếu như Trầm Tuần chết, cô sống cũng không có ý nghĩa gì nữa. Nếu như nhất định phải chết, cô nhất định phải cùng chết với Trầm Tuần.

Trong khoảnh khắc cô bước chân xuống xe, bên tai dường như chẳng nghe thấy gì, chỉ cảm thấy cơn gió rét buốt thổi bay tóc của cô, xẹt quá má làm cô thấy ngưa ngứa.

Trong đầu thoáng hiện ra những chuyện đau khổ, những chuyện ngọt ngào, những chuyện xấu và cả những chuyện tốt đẹp mà cô đã trải qua suốt bao năm qua…

Trầm Tuần và kế toán Lý đang quần nhau trước mắt cô, kế toán Lý trợn mắt nhìn Trầm Tuần đã mềm oạch chẳng còn chút sức lực nào, định đi lấy chiếc búa vừa bị Trầm Tuần ném ra xa.

Lúc Lạc Thập Giai đi tới, Trầm Tuần trợn mắt nhìn cô, anh tức giận hét vào mặt cô, vừa mắng vừa nguyền rủa, "Em làm vợ kiểu gì mà chẳng biết nghe lời chồng thế hả? Chạy đi, nhanh lên, mau chạy khỏi đây nhanh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!