Chương 41: (Vô Đề)

Xử lý xong đám thân nhân, bọn họ cùng nhau quay lại khách sạn.

Trầm Tuần ngồi trong phòng xem tivi, Lạc Thập Giai thu dọn đồ đạc. Cô liên tục ngẩng đầu liếc nhìn Trầm Tuần, có thể thấy anh chẳng mấy chú tâm, tuy mắt vẫn nhìn màn hình nhưng lại không tập trung vào đấy, dường như đang suy nghĩ điều gì.

Lạc Thập Giai bò lên giường, rón rén đến phía sau Trầm Tuần đưa tay xoa huyệt thái dương cho anh.

Lạc Thập Giai không có tay nghề gì đặc biệt, chỉ là dùng lực vừa phải, không đủ mạnh nhưng thật lòng muốn xoa dịu nỗi mệt mỏi cho anh, cô nhẹ nhàng đè xuống huyệt thái dương của Trầm Tuần. Huyệt thái dương được xoa bóp, vuốt ve, mỗi động tác đều nói lên thành ý của cô, Trầm Tuần lại thoải mái nhắm hai mắt lại hưởng thụ chút bình yên hiếm có này.

"Kỳ thực việc này cũng không khó giải quyết đến vậy." – thấy Trầm Tuần buông lỏng người, Lạc Thập Giai bắt đầu cẩn thận từng li từng tí khích lệ anh: "Em cũng có ít tiền…"

Lạc Thập Giai còn chưa nói hết câu, Trầm Tuần đã đè tay cô xuống.

Tay anh thô ráp chai sần, toát ra vẻ kiên nghị, chỉ một động tác nhỏ, Lạc Thập Giai liền hiểu ý của anh, đây là sự kiêu ngạo của anh, cô muốn giữ lại chút kiêu ngạo này cho anh. Cô biết, muốn giữ lại chút kiêu ngạo này cũng không phải là chuyện dễ dàng gì.

"Anh có thể giải quyết được." – trầm mặc hồi lâu, Trầm Tuần nói: "Anh cũng không muốn ngồi tù, yên tâm."

Lạc Thập Giai nghe đến hai chữ "ngồi tù" liền chau mày. Lát sau mới nói: "Em là luật sư, nếu để cho anh phải ngồi tù chẳng phải tự vũ nhục nghề nghiệp của mình sao?"

Trầm Tuần cười cười: "Anh biết rồi, luật sư Lạc."

Hễ Lạc Thập Giai nghĩ đến lại thấy lo lắng, thấp thỏm không yên, đôi tay cô vòng qua cổ Trầm Tuần, ngả người vào lưng anh. Mặt cô dán sát lên gò má anh, những cọng râu mọc lởm chởm trên mặt anh cứa lên da mặt cô ran rát, thế nhưng cô vẫn thích dụi vào.

Mặc kệ số phận an bài họ thế nào, cô cũng đem hết sức lực ra bảo vệ mối tình đã vuột khỏi tay nhưng may mắn kiếm về này. Cuộc đời này, cô đã trải qua bao nhiêu sóng gió, cũng đã bỏ qua quá nhiều thứ, những gì lấy được quá ít ỏi. Đây chính là niềm mong mỏi duy nhất của cô, cũng là khao khát của cô.

***

Tuyết tan nhưng không khí vẫn lạnh lẽo băng hàn, nhiệt độ luôn ở mức thấp, quản lý Vương biết chuyện xảy ra một ngày trước, mặc dù thời tiết lạnh giá cũng vội vã chạy đến. Đối với chuyện xảy ra trong hầm mỏ, ông luôn tận tâm tận lực.

Trầm Tuần và Hàn Đông cùng quản lý Vương ngồi trong phòng bàn bạc, bởi vì chuyện có liên quan đến Trường Trì, Lạc Thập Giai ngầm hiểu, cố rủ rê Trường An đi ra ngoài sắm đồ, để lại không gian riêng cho ba người đàn ông. Tư duy nhạy bén, thấu hiểu suy nghĩ của người khác và hành xử thông minh của cô, ngay cả Hàn Đông cũng không nhịn được buột miệng khen.

Trầm Tuần vốn định rút điếu thuốc ra châm, nhớ tới Lạc Thập Giai cũng ngủ cùng trong phòng, lại thôi.

"Hôm qua mấy cô cậu đến nhà người công nhân trực hôm ấy?" – quản lý Vương hỏi.

"Ừ, chuyện không suôn sẻ cho lắm." – Trầm Tuần chỉ cần nghĩ đến chuyện náo loạn hôm qua cũng thấy đau hết cả đầu: "Muốn đi dò la tình hình hôm ấy, không ngờ chưa kịp mở miệng hỏi thì lại…"

Quản lý Vương thở dài một hơi bất đắc dĩ nói: "Tôi cũng từng đến đó dò hỏi rồi, hiện giờ bọn họ cứ tụ lại một chỗ như vậy, miệng kín bưng, mở miệng chỉ biết mỗi tiền và tiền."

"Rốt cuộc hôm đó trong hầm mỏ xảy ra chuyện gì?"

Nhắc đến chuyện hôm đó, quản lý Vương cũng tiu nghỉu buồn thiu: "Nhắc tới cũng vừa khéo, ngày đó con tôi sốt, tôi có đến làm được một lúc, thì Trường Trì bảo tôi về nhà đi, vốn dĩ hôm đó là ngày tôi trực."

"Hôm đó cho nổ mỏ?"

Quản lý Vương cẩn thận nhớ lại chuyện ngày đó, suy nghĩ một chút nói: "Ngày đó quả thật có cho nổ nhưng ngoài công trường vẫn đặt thuốc cho nổ những chỗ mới, đây là chuyện rất bình thường."

Trầm Tuần sờ sờ cằm, cố tìm kẽ hở trong câu chuyện: "Hôm đó là ai cho nổ?"

Nói đến chỗ này, quản lý Vương cũng nhăn mày khó xử: "Cái này… cũng không rõ lắm, tôi không có ở công trường, thế nhưng trên bản phân công công tác và bảng biểu xuống ca của công nhân cũng có ghi. Tóm lại chỉ mấy người kia, đoán chừng cùng nhau làm."

Trầm Tuần suy nghĩ một hồi, sau một lúc trầm mặc lại hỏi: "Kế toán Lý hôm ấy cũng có mặt à?

"Kế toán Lý?" – vẻ mặc quản lý Vương nghi hoặc: "Sao lại hỏi cậu ta?"

"Thuận miệng hỏi thôi."

Nói đến kế toán Lý, quản lý Vương suy nghĩ hồi lâu, có lẽ chuyện không thể giấu được nữa. Vẻ mặt của ông, vừa đồng tình lại vừa thương vừa giận: "Thật ra chuyện này là Trường Trì nói lại cho tôi biết, cậu ấy không cho tôi nói lại với mọi người."

Quản lý Vương thở dài một hơi, từ từ nói: "Kỳ thực Trường Trì đang định sa thải kế toán Lý. Con cái cậu ta bị bệnh, thiếu tiền cho nên lén rút tiền trong ngân sách. Về sau bị Trường Trì phát hiện, thế nhưng không báo cảnh sát, chỉ bảo cậu ta hoàn lại số tiền ấy. Kế toán Lý bị vạch trần đương nhiên đồng ý, sau đó chạy vạy vay tiền hoàn trả lại."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!