Chương 40: (Vô Đề)

Trầm Tuần ngừng xe, dựa vào cửa ghế lái hút thuốc, Lạc Thập Giai ngồi im trên ghế phụ, cũng không cố suy xét xem anh đang làm gì, đang nghĩ gì.

Lạc Thập Giai biết hiện giờ trong lòng Trầm Tuần khó chịu thế nào, cô không muốn quấy rầy anh, điều duy nhất cô có thể làm là lặng lẽ bên cạnh anh.

Điếu thuốc này Trầm Tuần hút rất lâu, tận khi trời tối mịt, anh quay lại xe khi người đã toát hơi lạnh.

Sương đêm giăng xuống càng lúc càng dầy, tuyết cũng đột ngột rơi phủ kín kính chắn gió, Trầm Tuần mở gạt nước phía trước xe, quét những bông hoa tuyết to nhỏ bên trên tan thành nhiều mảnh.

Mùa đông trên vùng núi, đường xá càng vắng vẻ hơn khi trời tối. Tuyết phủ khắp nơi, còn vang lên tiếng vi vu, có lẽ là âm thanh phát ra khi bông tuyết rơi lên phiến đá và rừng cây. Đường xa không có đèn, tình hình giao thông cũng không được xem là tốt, Trầm Tuần lái xe thật chậm, hai vệt bánh xe in xuống mặt đường kéo dài suốt đoạn đường họ đi qua, mặt đất dần được phủ lên màu trắng tinh của tuyết, hòa với màu xanh u tối của bầu trời biến thành hai màu sắc khác biệt rõ ràng.

Cuối cùng cũng chạy về tới trong trấn, tuyết đã phủ một lớp dầy trên đường. Sau khi xuống xe, Trầm Tuần đi ở phía trước, mỗi bước đi đều phát ra những âm thanh sột soạt trên nền tuyết. Lạc Thập Giai cũng bước theo anh, giẫm lên nhưng vết chân anh để lại, để tuyết không chui vào trong giày. Bước chân của hai người vốn không giống nhau, để cô có thể dễ dàng bước theo, anh cố ý bước từng bước ngắn, chậm rãi tiến về phía trước.

Khách sạn nằm trong con đường nhỏ hẹp giờ khắc này càng thêm hiu quạnh và dài đằng đẵng. Khắp nơi lung linh màu tuyết trắng tinh khôi, đã che khuất dáng vẻ vốn có. Dưới ánh đèn đường vàng mờ, hoa tuyết phiêu diêu trong gió trời, dường như lạc vào trong khe rãnh của thời khắc bình yên. Hoa tuyết rơi xuống tay Lạc Thập Giai, va vào mặt lạnh lẽo tê buốt.

Lạc Thập Giai từ đầu đến cuối vẫn bước theo dấu chân rối loạn của Trầm Tuần, cô không kìm được bước nhanh lên nắm lấy tay anh, khí trời lạnh lẽo như vậy, mỗi hơi thở của cô đều tỏa ra hơi lạnh, động tác cũng vụng về ngốc ngếch.

Cô chẳng chút nghĩ ngợi, ngã nhào vào lòng anh, áo khoác Trầm Tuần vừa ướt lại vừa cứng, bên trên còn dính nhiều hoa tuyết chưa tan, khuôn mặt của Lạc Thập Giai lạnh lẽo đến mức chẳng còn biết đau.

Trầm Tuần cúi đầu nhìn thoáng qua người trong ngực mình, không nhịn được nhẹ thở dài một hơi. Anh kéo dây áo khoác ra, kéo Lạc Thập Gia vào bên trong áo mình, không thèm để ý đến hơi lạnh đang tỏa ra trên người cô. Động tác nhanh nhẹn mạch lạc.

Nhiệt độ ấm áp toát ra từ cơ thể của Trầm Tuần đánh thức nỗi lưu luyến chôn sâu trong cõi lòng của Lạc Thập Giai. Cô không nhịn được dụi mặt vào người anh, hồi lâu vẫn chẳng buồn nhúc nhích.

"Mặc kệ kết cục ra sao, em cũng theo anh." – Lạc Thập Giai ôm chặt lấy hông Trầm Tuần, lí nhí nói: "Em biết nói những lời này sẽ khiến anh khinh thường. Nhưng em vẫn muốn nói cho anh biết, ở đất nước này, khi hầm mỏ xảy ra chuyện không may, cũng sẽ không báo cáo theo đúng thực tế. Em sẽ giúp anh, giảm thiểu tổn thất đến mức thấp nhất, tiền bồi thường thấp nhất, giữ được hầm mỏ, giải quyết vấn đề."

Lạc Thập Giai không nói dối, khi chuyện làm ăn xảy ra vấn đề không hay, lợi ích mới là chuyện quan trọng nhất. Chuyên gia kinh tế nổi tiếng nhất Trung Quốc cũng từng nói, những người làm thương nhân vốn chẳng có đạo đức. Công nhân, người đầu tư trao lòng tin vào doanh nghiệp, điều cơ bản nhất mà doanh nghiệp phải làm là thu lợi nhuận về túi doanh nghiệp. Diêm Hàm làm sao tích lũy được số lượng tiền tài nhanh như vậy, đương nhiên Lạc Thập Giai hiểu rõ.

Nếu Trầm Tuần cũng tỏ ra tàn nhẫn và ngoan tuyệt như Diêm Hàm chứ không hành động theo lương tâm, có lẽ sự việc đã sớm được giải quyết rồi.

Trầm Tuần đương nhiên hiểu ẩn ý trong lời nói của Lạc Thập Giai. Trước đây Trầm Tuần không tán thành việc đầu tư vào hầm mỏ, vốn liếng họ không đủ, lại không có người chống lưng, việc đầu tư hầm mỏ là nước cờ thí. Nếu không phải Trường Trì khăng khăng đòi đầu tư vào hầm mỏ, Trầm Tuần sẽ không liều mạng theo cậu ta. Trường Trì nóng lòng muốn làm giàu, nóng lòng công thành danh toại để thoát khỏi gông xiềng của gia đình. Trầm Tuần biết cậu ta đang vì cái gì, cho nên anh không phản đối.

Là bạn thân, đương nhiên chỉ có anh ủng hộ cậu ta mà thôi.

Bây giờ Trường Trì mất tích, khả năng xấu nhất có thể xảy ra Trầm Tuần không dám nghĩ.

"Mặc kệ người khác thế nào, anh sẽ không làm chuyện có lỗi với lương tâm mình." – Trầm Tuần vuốt tóc Lạc Thập Giai, dịu dàng nói: "Anh không thể để em đi theo một thằng đàn ông chẳng ra gì, anh không thể để con chúng ta phải xấu hổ vì có một người cha xấu xa. Cho dù anh không thể trở thành một người đội trời đạp đất thì cũng phải là một thằng đàn ông nghiêm chỉnh đường hoàng."

Là một luật sư, Lạc Thập Giai hiểu, Trầm Tuần tìm cách giải quyết ngu xuẩn lại không biết dàn xếp, người quá mềm yếu lại không đủ tàn độc không thích hợp đứng trên thương trường tàn khốc, nhưng là một người phụ nữ, Lạc Thập Giai phải thừa nhận, lời nói của Trầm Tuần khiếm cô cảm động, cũng cho cô cảm giác an toàn. Lạc Thập Giai tôn trọng anh, mặc kệ anh đưa ra quyết định gì, cô đều ủng hộ.

Đây chính là quyết định và mối tình đầu của cô.

"Chuyện của Trường Trì…"

"Anh không sao." – Trầm Tuần ngắt lời cô, Lạc Thập Giai không nói thêm gì nữa, chỉ siết chặt vòng tay.

Dưới ánh đèn đường vàng mờ ảo, những tia sáng le lói phủ chút ánh vàng ấm áp lên những đóa hoa tuyết lạnh lẽo, hắt ra cái bóng hai người ôm nhau xuống nền đất, đường viền nhợt nhạt. Ấm áp nhưng lại có vẻ thê lương, sâu sắc và khó quên.

Hai người trở về đã rất khuya, trời lại lạnh, vì không muốn đánh thức Trường An và Hàn Đông, Trầm Tuần lại thuê thêm một phòng, họ ngủ chung. Thời tiết khi tuyết rơi quả thật rất lạnh, hệ thống sưởi trong phòng dần xua tan cái lạnh đến cóng tai của Lạc Thập Giai. Rửa mặt qua loa sau đó liền nằm lỳ trên giường chẳng buồn nhúc nhích.

Trầm Tuần ra ngoài một hồi, khi về cầm theo một cái thau nhựa nhỏ.

Phòng khách sạn này có thể coi là tốt, phục vụ nước nóng 24/24. So với cuộc sống suốt chặng đường qua thì đã tốt lắm rồi, anh múc một thau nước nóng đến bên chân Lạc Thập Giai. Cô hiểu ý anh, hơi ngượng ngùng rút chân ra.

"Em tự làm được." – vừa nói, cô cởi dây giày nhưng tay chưa kịp chạm đến dây giày đã bị Trầm Tuần ngăn lại.

Anh cúi đầu, cụp mắt, hai bên sống mũi là đôi mi chăm chú, anh cẩn thận cởi dây giày cho cô, tháo vớ, đặt vào lòng bàn tay xem xét. Cô đưa chân theo hướng đẩy của Trầm Tuần, bên trong dính chút nước, bàn chân cũng bị ẩm ướt.

Ngón tay to thô của anh chạm vào mu bàn chân trắng nõn của cô làm cô giật bắn mình, bất giác rụt chân lại, nhưng lại bị Trầm Tuần kéo sang.

Trầm Tuần nắm chặt chân của Lạc Thập Giai bỏ vào trong chậu nước nóng làm máu huyết trên chân lưu chuyển nhanh hơn, cảm giác ấm áp từ lòng bàn chân lan tỏa ra toàn thân, ngay cả cõi lòng cũng dần được sưởi ấm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!