Lạc Thập Giai không ngờ bản đồ chỉ đường cũng có lúc sai. Kể từ lúc lái xe ra khỏi Nam Kinh, băng qua một thị xã nhỏ lạ hoắc lạ quơ, Lạc Thập Giai đánh ba bốn vòng vẫn chưa tìm được con đường nào quen thuộc, hỏi người trên đường họ lại chỉ cô quay ngược lại, lái xe đi một hồi lâu cuối cùng vòng về ngay điểm xuất phát.
Ngay lúc buồn phiền nhất, Lạc Thập Giai lại trông thấy chiếc xe jeep màu đen kia.
Tuy rằng vừa bẩn vừa cũ nhưng giờ khắc này đối với Lạc Thập Giai mà nói lại giống như cọng rơm rạ cứu mạng mình.
Trầm Tuần cũng đi khu tự trị Ninh Hạ, nếu đã cùng đường thì đi theo anh ta là chuẩn.
Lạc Thập Giai đi theo đuôi Trầm Tuần hơn một tiếng đồng hồ, Trầm Tuần lúc đầu luôn chạy trên đường quốc lộ, sau đó chẳng biết sao lại đột ngột chuyển làn sang đường cao tốc.
Lạc Thập Giai bị bất thình lình, cũng chuyển làn đi theo bản năng.
Mới vừa chuyển làn xuống, đã nhìn thấy xe jeep của Trầm Tuần đứng ở ven đường. Dưới ánh mặt trời, chiếc xe Jeep dơ dáy nhem nhuốc trông chẳng khác nào một khối đá đen nhếch nhác, nhìn không ra nguyên cớ vì sao. Trầm Tuần đang dựa người lên xe hút thuốc. Vóc người anh thon dài, tùy tiện dựa lên xe trông có vẻ chán chường, lười nhác.
Ánh nắng hơi chói mắt, bốn phía đều là bãi cỏ hoang vu, trên đường cái vẫn vang tên từng đợt âm thanh của những bánh xe ma sát xuống mặt đường. Ven theo lề đường là những bụi cỏ khô rơi lả tả, vết tích của người nông dân vận chuyển cỏ bị rơi lại.
Lạc Thập Giai không có bản đồ chỉ dẫn cũng chẳng biết đường, chỉ có thể đứng chờ, cô thấy buồn chán lượm hai cây cỏ ở lề đường nghịch.
Trầm Tuần hút thuốc xong, ngẩng đầu nhìn cô đầy thích thú, hơi hứng thú hỏi: "Chẳng phải đã bảo không còn gì liên quan nhau sao?"
Lạc Thập Giai cảm thấy mất mặt, không muốn trả lời. Chỉ nói: "Bản đồ chỉ đường cũng không phải luôn chính xác."
Trầm Tuần từ trên cao nhìn xuống đôi tay trắng nõn xinh đẹp của Lạc Thập Giai đang lắc lư hai nhánh cỏ khô, lạnh lùng đánh giá: "Phụ nữ toàn kẻ mù đường, ngay cả phương hướng cũng không phân biệt được còn dám một mình lái xe đi xa như vậy."
Lạc Thập Giai bất mãn khi nghe anh nói thế: "Chúng ta ở bắc bán cầu, mặt trời hơi lệch về phía nam, buổi sáng ở đông nam, buổi chiều ở tây nam, bây giờ là chính ngọ, là chính nam."
"Cho nên?"
"Em có thể phân định được chính xác phương hướng."
Trầm Tuần cười cười: "Vậy em cứ từ từ tìm đường đi, anh đi trước."
Thấy Trầm Tuần muốn bỏ đi, Lạc Thập Giai bước vội lên kéo anh lại, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, Lạc Thập Giai cố gắng nở nụ cười lấy lòng, "Hai ta cùng đi đến khu tự trị Ninh Hạ mà, kết bạn đồng hành thì càng vui."
Trầm Tuần bị cô kéo ống tay áo lại cũng không giãy ra. Anh cao hơn Lạc Thập Giai rất nhiều, cứ từ trên cao cúi xuống nhìn cô, vai dày ngực rộng ấm áo, ngược lại có thể tùy lúc ôm chặt cô vào trong lòng.
Tim Lạc Thập Giai đập liên hồi, nhưng Trầm Tuần vẫn chẳng tiến cũng chẳng lùi lấy một bước.
"Không cùng đường." Trầm Tuần liếc mắt nhìn cô rồi lạnh lùng giải thích: "Anh cần đi qua Tây An, sau đó mới đi đến khu tự trị Ninh Hạ."
Nghe thấy hai chữ Tây An, Lạc Thập Giai giật mình ngây người ra một lúc.
Do dự hồi lâu, Lạc Thập Giai mới nói: "Đi nửa đường cũng được mà."
Trầm Tuần hất tay của Lạc Thập Giai ra, trở về ghế tài. Tiếng đề máy vang lên, Trầm Tuần ló đầu ra từ cửa sổ xe nói với Lạc Thập Giai vẫn còn ngây ngốc đứng ở chỗ cũ, "Bám theo anh, chớ để lạc."
"..." Lạc Thập Giai nhìn vẻ mặt cau có chẳng chút nhẫn nại của anh, nghĩ thầm, nhiều năm không gặp, sao anh lại thay đổi thành một người khác như thế?
Đi theo Trầm Tuần được một chặng đường, khi đi ngang qua trạm xăng dầu. Hai người dừng lại đi vệ sinh và tiếp thêm nhiên liệu.
Trạm xăng dầu vùng hoang dã, WC cũng được xây tùy tiện bằng xi măng, một cái hố to tối om, Lạc Thập Giai không quen đi vệ sinh ở những tollet như vậy, vội vã giải quyết cho nhanh rồi chui ra.
Trầm Tuần đang ở trong trạm xăng dầu nói gì đó với chủ cửa hàng, khuỷu tay của anh đặt trên tủ kiếng mờ, dáng vẻ thảnh thơi, ánh mắt thoáng liếc qua cô một cái, khóe môi khẽ cong lên.
Ông chủ thấy Lạc Thập Giai đi ra, nhiệt tình hô lên một câu bằng giọng nói không chuẩn chữ quốc ngữ, "Cô gái, có ở trọ không? Đặc biệt có chỉ đường tận tình."
Lạc Thập Giai liếc mắt nhìn Trầm Tuần, ngoắc ngoắc tay với ông chủ, bước thẳng về phía xe của mình.
Đám culi làm việc trong trạm xăng dầu bước lại xe bơm xăng, Lạc Thập Giai xếp hàng theo ở phía sau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!