Lạc Thập Giai quay lại làm Trầm Tuần bất ngờ không kịp trở tay, giọng nói của cô đột ngột vang lên trong đêm tối chẳng khác nào dòng nước mát chảy xuống mảnh đất khô cằn nứt nẻ, tiếp thêm năng lượng cho vạn vật sinh sôi.
Trầm Tuần cảm thấy suốt chặng đường qua, Lạc Thập Giai luôn đem lại những niềm vui bất ngờ đến cho anh, cô còn tốt đẹp hơn cả trong tưởng tượng của anh, to gan và nhiệt tình hơn, cộng với bản tính bướng bỉnh cứng cỏi, cô hoàn mỹ đến mức chẳng tìm ra khuyết điểm nào. Cô không lạnh lùng như biểu hiện bên ngoài, cô luôn có cách thể hiện tình yêu rất đặc biệt.
Phòng Trường Trì có mùi nấm mốc ẩm ướt do lâu ngày chưa mở cửa, cộng với mùi tanh của sắt gỉ, cơn gió nhẹ thổi từ ngoài cửa vào mang theo hương thơm nhàn nhạt mùi dầu gội vương trên tóc cô làm cho tâm trí Trầm Tuần thoáng mơ hồ, suy nghĩ lung tung, cõi lòng xao động, ngay cả bản thân đang muốn làm gì cũng quên mất.
Anh bước nhanh đến cửa, vui mừng bế Lạc Thập Giai lên, cười hài lòng vui vẻ như trẻ con, còn kìm không được xoay Lạc Thập Giai mấy vòng.
"Vợ chẳng tới, nhân tình cũng không, có cô đến đây thật đúng lúc." – phối hợp với câu "bắt gian" của cô, Trầm Tuần cũng ngả ngớn đùa cợt.
Gian phòng tồi tàn của Trầm Tuần không khá hơn phòng Trường Trì bao nhiêu, trong phòng cũng bốc mùi ẩm mốc, chăn nệm hơi ẩm ướt. Chẳng thoải mái gì khi nằm ngủ trong này, nhưng suốt chặng đường qua đã ngủ ở nhiều chỗ bất tiện rồi nên chỗ này cũng xem như vẫn còn tốt.
Ngực Trầm Tuần dán chặt vào lưng Lạc Thập Giai, hai bàn tay giữ chặt lấy người cô, hai người dính chặt vào một chỗ, chăn gối dường như muốn rơi xuống đất. Hai người nằm trên giường đơn, không gian chật chội.
Lạc Thập Giai không thoải mái, cẩn thận trở mình, chui vào lòng Trầm Tuần, miệng không nhịn được hờn dỗi: "Giường gì bé xíu."
Tay Trầm Tuần che sau ót và lưng Lạc Thập Giai, sợ cô bị va đập vào đâu đó, cũng sợ cô lăn xuống đất.
"Lúc trước không nghĩ đến chuyện dẫn gái về đây mây mưa." – Trầm Tuần cười nói.
Lạc Thập Giai nghe anh giải thích vậy cũng cười cợt: "Ừ, không ngờ còn biết giữ thân vì người khác."
Trầm Tuần vuốt mấy cọng tóc trước trán Lạc Thập Giai, cúi đầu hôn lên trán cô: "Nếu sớm biết có hôm nay, lúc trước anh nên mua một chiếc giường rộng hơn."
Ánh trăng lành lạnh xuyên qua cánh cửa sổ cũ chui vào phòng, phủ lớp ánh sáng bạc mờ ảo khắp căn phòng, hắt lên mặt Trầm Tuần chút ánh sáng yếu ớt, màu giống như màu ánh trăng lạnh lẽo. Lạc Thập Giai vuốt ve chiếc mũi cao và yết hầu nhấp nhô của anh theo bản năng, ngón tay cô cảm giác được Trầm Tuần khẽ nuốt nước miếng.
Hơi thở anh nóng bỏng, lắc mình một cái đã đặt Lạc Thập Giai dưới người, tay anh nhanh nhẹn vén lớp áo mỏng manh của cô lên, lòng bàn tay thô to phủ lên làn da mềm mại của Lạc Thập Giai.
Không còn dịu dàng của lần đầu, giờ khắc này anh cuồng dã chẳng khác nào mãnh thú đã bị giam cầm rất lâu bỗng nhiên được giải thoát. Tay của Lạc Thập Giai chống trên ngực anh nhưng anh vẫn hung hăng cắn nuốt cô, để lại từng dấu ấn trên cơ thể của cô.
Trán Lạc Thập Giai ướt đẫm mồ hôi, cô nghiến răng trừng mắt với Trầm Tuần: "Trầm Tuần… lẽ nào anh chưa từng làm tình với phụ nữ sao…"
Trầm Tuần cười khẽ, cúi người hôn vành tai cô, giọng nói gợi tình nhưng vẫn hùng hồn: "Chỉ chưa làm tình với người phụ nữ thế này thôi."
Trầm Tuần nắm tay Lạc Thập Giai, vòng tay qua đầu đặt ở sau gáy, đột nhiên bế cô lên, Lạc Thập Giai giật mình hét lên: "Đừng quậy, không mang bao."
Trầm Tuần lại tỏ ra chẳng để ý đến: "Không thích dùng bao."
"Không được." – Lạc Thập Giai đánh mạnh Trầm Tuần một cái, nhưng anh càng ôm cô chặt hơn: "Mang thai thì sinh."
Lạc Thập Giai chẳng còn hơi sức đâu mà chống cự, cuối cùng cũng mềm nhũn, ôm chặt cổ Trầm Tuần, mặc kệ anh càng quấy.
"Đồ quỷ sứ!" – oán hận thì ít hờn dỗi thì nhiều.
***
Sống ngay tại văn phòng công ty dĩ nhiên không đủ tiện nghi nhưng Trường Trì cũng sắp xếp một nhà bếp nhỏ, Trầm Tuần lục tìm nửa ngày chỉ thấy chút mì, bèn chạy vào trong thôn mua ít trứng gà, nấu bừa cũng được hai tô mỳ.
Lạc Thập Giai bị đánh thức bởi tia nắng ấm xuyên qua cửa sổ soi trúng người, mắt còn chưa kịp mở nhưng khứu giác đã tỉnh táo, mùi trứng thơm nồng truyền đến làm bụng Lạc Thập Giai cồn cào vì đói.
Thực ra Trầm Tuần cũng không làm món gì phức tạp nhưng Lạc Thập Giai vẫn chạy như bay ra khỏi giường.
Phòng làm việc này cái gì cũng thiếu nhưng những thứ cần thiết nhất vẫn có, Lạc Thập Giai ngồi xổm bên cạnh cái bể trong phòng khách, dùng bàn chải của Trầm Tuần đánh răng, không miêu tả được cảm giác lúc này, nói chung là rất kỳ diệu.
Nước ở đây được chứa trong bể xi măng của một hộ nông thôn, thành hồ phủ đầy rêu xanh, rêu lâu ngày chuyển sang màu thẫm. Nhiệt độ buổi sáng xuống thấp, trên mặt nước còn kết thành một lớp băng mỏng, bên trên còn có vài cọng rêu bị băng đông cứng. Lạc Thập Giai đánh vỡ lớp băng, múc một ca nước ra súc miệng, trêm mặt nước hình thành một cái động nhỏ, ngay cả Lạc Thập Giai cũng không biết vì sao, chỉ cần nhìn hình ảnh trước mắt thôi cũng có thể cong môi cười vui vẻ.
"Đánh răng nhanh lên, mỳ sắp nguội rồi."
- Trầm Tuận giục. Lạc Thập Giai vội vàng súc miệng, tiện tay vốc chút nước lên xoa mặt, coi như đã rửa mặt xong.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!