Lạc thập Giai ngồi im trên ghế, Trầm Tuần đang cài cúc áo len lại cho cô, lúc cởi ra vội vã kéo hàng loạt, đến khi mặc lại thì cẩn thận cài từng cái một. Anh lần lượt mặc từng chiếc áo vào cho cô, cài từng chiếc cúc, cuối cùng Trầm Tuần mặc áo khoác lên người cô, kéo dây kéo lại.
Anh quyến luyến dịu dàng gỡ từng sợi tóc rối trên trán cô, mặt cô hơi ửng hồng, nhiệt độ cơ thể cũng cao hơn bình thường, khi cô im lặng trông rất yêu kiều, cuối cùng Trầm Tuần nhìn không được cúi đầu hôn lên trán cô.
"Đói bụng không?" – Trầm Tuần hỏi: "Muốn ăn gì không?"
Lạc Thập Giai cắn ngón tay suy nghĩ hồi lâu mới nói: "Bánh trôi."
Trầm Tuần lái xe hơn hai tiếng đồng hồ mới tìm được cửa tiệm bán bánh trôi ở trên trấn.
Từng viên gạo nếp to tròn mập mạp đặt trong chén, nhân được làm từ vừng và bột đậu đang tỏa hương ngào ngạt, nhìn thôi đã không kìm được cảm giác thèm thuồng, cắn một miếng, vị ngọt tràn ra, lan khắp miệng, cộng với nước rượu nếp thơm ngon, vừa ngọt vừa thanh.
Tâm trạng Lạc Thập Giai lúc này rất tốt, cô ăn liên tục 12 viên, Trầm Tuần thấy vậy cũng không nhịn được nói: "Ăn cái này nhiều rất dễ bỏ bữa đấy."
"Em muốn cùng anh ăn món này." – Lạc Thập Giai cười tươi như đứa trẻ: "Bánh trôi mang ý nghĩa đoàn viên sum họp mà."
Trầm Tuần nghe cô nói như vậy, trong lòng lại dấy lên cảm giác chua xót. Anh há miệng nhưng không biết phải nói gì. Vào những lúc thế này, hình như nói gì cũng dư thừa.
Lạc Thập Giai lại tỏ vẻ thờ ơ chẳng để ý đến, cô uống cạn sạch rượu nếp trong chén. Nhìn Trầm Tuần hồi lâu, cảm giác hạnh phúc ngập đầy cõi lòng. Viên mãn là thế này đây. Cứ như điểm khiếm khuyết thiếu nhiều năm cuối cùng cũng bổ sung đầy đủ, giống như tâm sự chất chứa trong lòng đã nhiều năm đột nhiên được giải tỏa, càng giống như người chịu giày vò trong lỗi lầm rất nhiều năm đột nhiên được tha thứ.
Một loại cảm giác nảy sinh này làm cho Lạc Thập Giai có dũng khí đối mặt với tương lai.
"Thật ra, hồi đó em có đi tìm anh." – Lạc Thập Giai đột nhiên hít sâu một hơi, cố lấy dũng khí để nhắc lại quá khứ đã cố vùi lấp với Trầm Tuần. "Hồi anh mới bị đuổi học, người bạn cùng phòng anh nói với em rằng anh sắp kết hôn, em vẫn luôn không tin đó là sự thật, em đã tìm đến nhà anh."
Lạc Thập Giai bất chợt nhắc lại chuyện quá khứ, Trầm Tuần bất giác thấy hồi hộp, bàn tay bất giác nắm chặt muỗng.
"Em cố nhớ lại con đường dẫn đến ngôi nhà cũ của anh. Lúc đó nhà anh đang chuẩn bị tiệc cưới, cửa sổ, cổng đều được trang hoàng chữ Hỷ đỏ thẫm. Anh còn trẻ như vậy, chưa học hành xong đã vội kết hôn, mẹ anh cỏ vẻ không vui, lúc em đến, hai mẹ con anh đang nói chuyện trong nhà."
Trầm Tuần đã không còn nhớ được những chi tiết nhỏ nhặt như vậy, anh ngẩng đầu hỏi Lạc Thập Giai: "Lúc đó… anh và mẹ đang nói gì vậy?"
"Hầu hết là mẹ anh cứ luôn miệng mắng chửi, than thở, nói chung là không mấy hài lòng.". Lạc Thập Giai cười cười. "Mẹ anh còn hỏi anh "Có thật con sẽ không hối hận không?", anh đã trả lời rằng: "Không hối hận.""
"…"
Lạc Thập Giai không muốn nhớ đến cảnh tượng mình đã cất bước đi trong mơ hồ khi cô rời khỏi đó. Người con trai yêu thương nhiều năm trời, người mà cô muốn liều mạng che chở, cuối cùng lại cưới người khác. Nói không đau chẳng qua là dối gạt người khác mà thôi, nhưng cô có thể trách ai đây?
"Anh không hối hận, nhưng em thì hối hận," – Hễ nói đến chuyện này, Lạc Thập Giai luôn cảm thấy tiếc nuối: "Em hối hận lúc đó đã không nói lời từ biệt với anh."
Trầm Tuần bỏ muỗng xuống, cũng là lần đầu tiên thành thực với Lạc Thập Giai, hai người đều muốn vạch vết thương trong lòng mình ra cho đối phương thấy, không phải để so sánh xem ai đổ máu nhiều hơn ai, mà chỉ hy vọng người kia chấp nhận vết sẹo xấu xí của mình, chỉ thế thôi.
"Lúc đó, nếu không có Chu Tư Viện thì cũng sẽ là người khác, khi đó anh cần tìm một người để chia sẻ nỗi đau đớn, nếu chỉ một mình anh nghĩ mình sẽ phát điên." – Giọng nói của Trầm Tuần vẫn rất bình tĩnh, những lời nói rất khó mở lời này, anh chưa từng nghĩ sẽ có một ngày lại thốt ra cùng với Lạc Thập Giai.
"Nếu nói hối hận cũng nói không thành lời, con người luôn phải trả giá đắt cho những quyết định bốc đồng của mình." – Trầm Tuần cười khổ - "Chỉ là cái giá này quá đắt."
Nỗi ưu tư của Trầm Tuần trông chẳng hề có chút gợn sóng nào, dường như rất nghiêm túc khi nói về đoạn thời gian đã qua. Lại phản phất như cho dù cố trốn tránh cũng chẳng có lợi ích gì. Mặc kệ yêu và đau, cuối cùng đều trở thành một phần trong sinh mệnh của anh. Những nguyên nhân tác động đến quyết định của anh năm đó, có nguyên nhân bên trong lẫn bên ngoài, cho nên anh chẳng thể thốt ra được câu hối hận.
Làm người phải biết đối mặt với sự thật, một khi đã bước chân đi trên con đường mình chọn thì sẽ không thể quay đầu, gặp được chốn bình yên sẽ khao khát và theo đuổi, gặp khó khăn sẽ phải dứt khoát vượt qua nó. Trầm Tuần chỉ là một người bình thường, trước nay mãi luôn là vậy.
"Em chưa từng trách cứ gì anh, em chỉ trách bản thân mình, trách số mệnh mình không tốt."
"Thập Giai…"
"Anh đừng áy náy, trong việc này, em đã sai rất nhiều." – Được ở cùng Trầm Tuần có lẽ còn rất nhiều chuyện cần thu xếp, nhưng Lạc Thập Giai lại không chút sợ hãi, cô vẫn tin tưởng rằng chỉ cần yêu nhau thì sẽ vượt qua được tất cả đắng cay.
Lạc Thập Giai cười cười, giọng nhẹ như bông: "Ngược lại, chúng ta lại về điểm xuất phát, anh xem, tính ra vận mệnh của em cũng không đến mức tồi tệ."
Bước ra khỏi quán ăn, Trầm Tuần muốn đi mua gói thuốc, Lạc Thập Giai đứng cạnh xe chờ. Khi cô ở một mình thường thích ngắm người đi trên đường, từng người rảo bước qua đều là một bức tranh riêng biệt, từ quần áo đến vẻ mặt, chuyện họ đang làm đều lặng lẽ phản ánh tình trạng cuộc sống của họ. Chẳng phải ai cũng có được hạnh phúc, cũng không phải ai cũng đang chìm đắm trong bất hạnh. Hầu hết mọi người đều có giá trị của mình, đều nhấp nhô trôi đi đến hết cuộc đời.
Ánh mắt Lạc Thập Giai nhìn chằm chằm đứa bé khoảng chừng bốn năm tuổi đang đứng đối diện, tuy bộ quần áo đang mặc trên người vừa bẩn vừa cũ nhưng vẫn nhận ra đây là bộ trang phục hàng hiệu dành cho trẻ em, cậu bé cúi đầu bước theo một phụ nữ luống tuổi. Người phụ nữ này ăn mặc giản dị, hai người họ thoạt nhìn chẳng giống mẹ con, ánh mắt Lạc Thập Giai nhìn chằm chằm vào cậu bé kỳ lạ đó. Có lẽ cậu bé cũng nhận ra Lạc Thập Giai đang nhìn mình, bất chợt quay đầu nhìn cô, ánh mắt bỗng sáng rực.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!