Không biết sao lúc Trường An nói ra câu kia, Trầm Tuần cảm thấy hốt hoảng. Đúng vậy, anh hối hận, từ lúc thốt ra câu đầu tiên anh đã hối hận rồi.
Bao năm qua, nỗi thống khổ của Lạc Thập Giai không ít hơn anh. Tuy anh hận Diêm Hàm nhưng không thể phủ nhận, sâu trong thâm tâm anh phải thầm cảm ơn ông ta. Nếu không phải Diêm Hàm liên tục gây khó khăn, có lẽ Lạc Thập Giai đã gả cho Trình Trì, như năm đó anh cưới Chu Tư Viện vậy.
Nhưng Diêm Hàm không để cô gả cho Trình Trì, sau đó trời xui đất khiến, số phận lại đẩy cô quay lại bên anh. Quãng đường này họ đã tháo gỡ nhiều khúc mắc và hiểu lầm của nhau, cũng như biết bao nhiêu lý do chồng chất khiến họ xa nhau. Bọn họ biết được những điều này không phải để xa nhau thêm lần nữa, không phải sao?
Câu hỏi của Trường An làm Trầm Tuần chột dạ không dứt, anh không có lời nào để phản bác. Trầm Tuần vẫn im lặng, điếu thuốc chưa châm lửa trên tay bị anh bóp nát. Anh nắm chặt tay, chặt đến nỗi các khớp xương hằn lên trắng bệch.
Anh không nhớ rõ mình đã chạy ra như thế nào, cũng không nhớ mình đã điên cuồng tìm kiếm trong vô vọng như thế nào. Anh chỉ nhớ mục đích khi lao ra ngoài, anh phải tìm cô trở về!
Lạc Thập Giai không lái xe, Trầm Tuần không biết cô sẽ đi đâu, để tìm cô, anh tưởng như mình phải lật tìm từng tất đất. Thôn Trung Bình không lớn, ước chừng chỉ gần hai trăm hộ nhưng nói nhỏ thì cũng không hẳn, ba mặt đều được vây quanh bởi núi.
Anh tìm thấy một con đường núi ở ven thôn, cứ men theo con đường gập ghềnh tiến thẳng về trước, không rõ con đường này dẫn đến đâu. Anh chỉ lao đầu tìm kiếm theo kiểu cầu may. Dựa vào suy đoán của bản thân, anh cảm thấy nếu Lạc Thập Giai muốn bỏ đi thì sẽ chạy về hướng này.
Ven đường đều là đá núi lởm chởm, cây rừng cành lá tua tủa che khuất con đường và quang cảnh phía trước. Trầm Tuần đi rất lâu mới nhìn thấy bóng của Lạc Thập Giai. Cảm tạ trời đất, trực giác của anh không sai.
Con đường mòn này được mở trên vách dựng đứng, có độ cao hơn một ngàn mét so với mực nước biển. Anh chạy xe gần hai tiếng đồng hồ, không biết cô phải đi bao lâu mới đến được đây.
Cô nhảy qua hàng rào chắn bằng cọc gỗ do dân trong thôn dựng lên, bên trên được cắm những cọc sắt nhọt hoắc để phòng bọn trộm vào khai thác quặng, thoạt nhìn rất kinh khủng. Giờ khắc này, Trầm Tuần thấy cô đang ngồi trên một tảng đá lớn bên vách núi. Hai cây sắt nhọn hoắt chỉa thẳng lên chắn tầm mắt như cắt cô thành ba khúc, trông như một bức tranh u buồn, bộ dáng cách biệt vạn dặm so với bên ngoài.
Gió núi thổi hất mái tóc ngắn của Lạc Thập Giai, những sợi tóc mảnh mai lay động theo gió, che khuất khuôn mặt cô lúc này.
Có lẽ nghe thấy tiếng bước chân, cô vô thức quay đầu lại, thấy người đến là anh, vẻ mặt không thay đổi quay đầu đi, tiếp tục dõi mắt nhìn ra xa.
Trước mắt là một mảng núi non trùng điệp, những ngọn núi xa gần cứ chồng chất lên nhau như đang ôm trọn đất trời vào lòng. Dãy núi xa nhất trở nên mờ ảo hư vô, trông tựa như mây lại tựa như ảo ảnh, chỉ còn là một đường viền mơ hồ nhìn không thấy điểm tận cùng. Quang cảnh bao la hùng vĩ như vậy luôn đem đến cảm giác muốn được che chở.
Trước thiên nhiên bao la, con người trở nên nhỏ bé. Tất cả yêu hận tình thù cũng như mây khói thoảng qua, đều dễ dàng bị thiên nhiên vùi lấp. Đây cũng là lý do nhiều người thường chọn đi du lịch mỗi khi cảm thấy buồn bực hay nhiều áp lực, là cách tốt nhất để giải tỏa tâm trạng. Khi thể lực, tinh thần tiêu hao thì mọi phiền não cũng theo đó tan biến.
"Thật ra, em luôn muốn cuộc sống như thế này. Hồi trước em từng nghe trên tin tức nói rằng có một đôi nam nữ tạo chiếc "thang trời" để cùng nhau bỏ trốn, tìm đến một ngọn núi hoang không bóng người sinh sống. Khi mặt trời mọc thì ra đồng làm việc, mặt trời lặn thì về nhà nghỉ ngơi. Không cần lo đến chuyện hỗn loạn của thế tục." – giọng Lạc Thập Giai rất bình tĩnh, tựa hồ chẳng để ý đến cơn giận đang bốc lên ngùn ngụt của Trầm Tuần.
Trầm Tuần nhảy qua thanh chắn đường, đi tới bên cạnh Lạc Thập Giai, anh không nói gì chỉ cúi người nắm lấy tay cô.
Lần này chẳng phải kéo, chẳng phải giật, chẳng phải kìm kẹp mà là mười ngón tay dịu dàng đan vào nhau cùng ngồi xuống tảng đá giống như hai người yêu nhau ngồi tâm sự.
"Quay về với anh nhé!"
- Trầm Tuần nói – "Chỗ này lạnh lắm."
Lạc Thập Giai không phản đối, nhấc chân đi về cùng anh, cô tiện tay ngắt một đóa hoa dại màu trắng ló ra từ khe đá.
"Màu trắng như tuyết lại nóng như lửa
Quanh co kéo dài tận đáy cốc sâu thẳm
Ước vọng đang ẩn mình nơi ấy của ta ơi
Sẽ nở rộ vào ngày thu cuối
Là một đóa cúc dại vươn ra từ nơi vách đá."
Một phút văn vẻ ngâm lên bài thơ, Lạc Thập Giai cài đóa hoa ấy lên tóc mình, khẽ nói: "Hóa ra cúc nở trong khe đá là có thật, Tịch Mộ Dung không gạt chúng ta."
Lạc Thập Giai lại thản nhiên nói: "Đã nhiều năm trôi qua, em vẫn giống như đóa hoa này, cô đơn nơi vách núi. Nếu anh không thể trở thành bờ vai mãi mãi cho em dựa vào thì đừng trêu chọc em. Rời khỏi vách đá này, em chỉ có đường chết."
Lời của Lạc Thập Giai làm Trầm Tuần thấy sợ hãi, tay anh nắm chặt hơn.
Trong khoảnh khắc ấy, anh chợt thấy may mắn, cũng hoang mang lo sợ. Hai người vẫn chưa bước lên xe, đột nhiên anh quay người lại, ôm chặt Lạc Thập Giai vào lòng.
Trên vách đá, xung quanh ngoại trừ những loài cây mọc hoang vươn cành trơ trọi và bụi cỏ dại thì chẳng có sinh vật sống nào, bọn chúng cũng giống như hai người bọn họ, chập chờn trong gió, giãy giụa trong khe hở của vận mạng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!