Chương 36: (Vô Đề)

Lúc Lạc Thập Giai rời giường, Trường An đã mặc quần áo chỉnh tề, đang ngồi trong phòng ăn sáng.

"Sao không ra ngoài ăn?" – Lạc Thập Giai đang thay đồ, ngửi thấy mùi thức ăn, cả phòng nhanh chóng được phủ đầy mùi này.

Trường An vừa nhai vừa đáp: "Trầm Tuần và quản lý Vương đi thôn Trung Bình rồi, hai người phải tranh thủ lúc không có ai để vào trong đó xem tình hình, bữa sáng là họ mua về đấy."

Lạc Thập Giai "Oh" một tiếng, bước vào toilet rửa mặt, cô cầm lấy bàn chải đánh răng, lúc này Trường An đã ăn sáng xong, bắt đầu dọn dẹp.

"Lát nữa tôi và anh Hàn sẽ vào thôn Trung Bình, cô muốn đi cùng không?

Lạc Thập Giai đang đánh răng, miệng đầy bọt, vừa ngậm bàn bàn chải vừa ậm ừ đáp lời.

"Đúng rồi, nói mới nhớ, sao cô lại theo đến đây? Nghe anh Hàn nói cô đến đây có việc? Đã giải quyết xong chưa?"

Lạc Thập Giai khẽ khựng người, sau đó mở vòi nước, tiếng nước chảy vang lên, át tiếng của Trường An, Lạc Thập Giai tiếp tục súc miệng rửa mặt, vờ như không nghe thấy câu hỏi vừa rồi.

Từ huyện muối đi vào thôn Trung Bình phải băng qua con đường núi dài mấy chục cây số. Suốt đường đi, quản lý Vương luôn miệng dặn dò Trầm Tuần.

"Nói ít thôi, tuyệt đối không được nhiều lời, nếu như đụng phải thân nhân của thợ mỏ nào cũng tuyệt đối không được nhiều lời." – Quản lý Vương căn dặn một hồi vẫn không yên tâm nói: "Tuyệt đối không được đối chọi gay gắt với họ, sẽ không hay, bọn họ đều là những người dân nông thôn học ít hiểu ít, làm việc gì cũng không biết chừng mực, nhẫn nhịn được thì cứ nhẫn nhịn, không nhịn được thì bỏ đi chỗ khác, nói chung, không được làm lớn chuyện."

Trầm Tuần vẫn cầm chắc tay lái, khẽ "Ừ" một tiếng, "Kế toán Lý đâu? Sao lần này không thấy anh ta?"

Nhắc tới kế toán công ty, quản lý Vương chỉ thở dài: "Tôi cho nó nghỉ phép rồi, con nó bị bệnh, hầm mỏ hiện giờ lại không trả lương, dù sao nó cũng cần nuôi gia đình."

Kế toán Lý là người vùng xa đến làm công, khi công ty được thành lập, việc khai thác ở hầm mỏ bắt đầu khởi công, mọi việc đều do anh ta và quản lý Vương điều phối. Tính cách kế toán Lý và quản lý Vương không giống nhau, anh ta thật thà chất phác, nói ít làm nhiều; cùng quản lý Vương là hai nhân vật nòng cốt trong công ty.

"Mấy hôm nữa tôi đến nhà anh ta xem sao." – Trầm Tuần nói: "Nhân tiện đưa thêm cho anh ta ít tiền."

Hiện giờ, cả công ty chẳng còn ai, chỉ còn lại mỗi quản lý Vương. Trầm Tuần rất cảm kích ông, nhưng biết rõ không bao lâu nữa bọn họ cũng phải chia đôi ngả.

"Lần này, trước mắt cần bàn bạc giá cả với gia đình nạn nhân, chuyện tiền nong tôi sẽ nghĩ cách, khi chuyện giải quyết xong, tôi sẽ để lại cho ông một khoản, ông hãy tìm một công việc khác tốt hơn."

"Giám đốc Trầm… tôi không phải vì tiền."

"Tôi biết." – Trầm Tuần khẽ mỉm cười: "Tôi rất cảm kích ông đã không bỏ đi ngay lúc này. Còn ở đây giải quyết việc lộn xộn giúp tôi, để lại cho ông một ít là chuyện nên làm."

"Haizzz…" – Quản lý Vương nghe anh nói vậy cũng hơi nghẹn ngào, trêm đời này làm gì có bữa tiệc nào không tàn, quản lý Vương và Trầm Tuần đều hiểu nhưng khi nói ra vẫn thấy khó chịu.

Trước khi đến hầm mỏ trên núi, Trầm Tuần và quản lý Vương đến văn phòng công ty được đặt trong thôn. Kỳ thực đây chỉ là một căn hộ tự xây hai tầng, trước đây họ đều ở lại đây làm việc.

Cửa vừa được mở ra, bên trong văn phòng khá lộn xộn, đưa mắt liếc nhìn xung quanh, có mấy ngăn kéo mở ra chưa đóng lại, trên bàn cũng có chứng từ và văn kiện rơi vãi lung tung, Trầm Tuần nhìn cảnh tượng hỗn độn trước mắt, nhíu mày: "Xảy ra chuyện gì? Sao giống như bị cướp vậy?"

Vẻ mặt quản lý Vương vô tội: "Tôi cũng không rõ, khi tôi tới đã như vậy rồi, tôi sợ hiện trường bị xáo trộn nên chưa đụng đến, có lẽ Trường Trì đi quá gấp." – Gấp đến độ lôi bừa mọi thứ.

Trầm Tuần và quản lý Vương mở cuộc họp đơn giản chỉ hai người trong văn phòng này. Quản lý Vương nói sơ lượt tình hình và gia cảnh của các thợ mỏ gặp nạn, báo cáo lần lượt từng sự việc cho Trầm Tuần.

"Điều khó là họ đều là trụ cột trong gia đình, con cái đông, có mấy đứa đã lớn, liên tục kéo bè kéo cánh đến la ó."

"Chuyện khó thì để cuối, chúng ta sẽ bàn lại sau, trước mắt giải quyết những việc đơn giản đã."

"Được." – quản lý Vương tiếp tục lật những đề mục đã được đánh dấu trong sổ ghi chú.

Trầm Tuần đang định nhìn xem danh sách thì cửa phòng vang lên tiếng gõ cửa. Trầm Tuần ngẩng đầu thì thấy Hàn Đông và Trường An dáng vẻ mệt mỏi.

Anh đứng dậy, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc: "Sao hai người đến đây?"

"Đến xem mấy gia đình đó có tới gây rối nữa không."

"Chúng tôi lén đến đây, người nhà bọn họ chưa biết." – Trầm Tuần vừa dứt lời, dưới lầu đã vang lên những thanh âm la ó inh ỏi. Bọn họ đứng dậy, đi ra ngoài, từ ban công lầu hai nhìn xuống, một đám người đang nối đuôi nhau kéo đến. Trông bộ dáng đang muốn nhào vào nhà, Trầm Tuần nhìn đám người này, cau mày.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!